Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

THƯ VIẾT CHO NHỮNG THẰNG NGU BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

THƯ VIẾT CHO NHỮNG THẰNG NGU
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU
Thành Phố Westminster, Quận Cam, Tiểu bang California, Hoa Kỳ.
Ngày 15 tháng 8 năm 2019
Này Nguyễn Đắc Xuân,
Hôm nay ngày rằm tháng 7 Âm lịch, là ngày Vía Vu Lan, đồng thời là ngày 15 tháng 8 Dương lịch, ngày sinh nhật của tao. Tao chọn ngày này viết thư cho mày để báo hiếu Mẹ tao.
Như mày đã từng gặp Mẹ tao. Đó là một người phụ nữ hiền lành, nhưng cương nghị. Góa chồng từ lúc còn trẻ, bà vẫn thủ tiết thờ chồng, nuôi con, giống như Mẹ của nhà thơ Phùng Quán và dạy tao phải sống như bà Mẹ của Phùng Quán dặn con bà: “Sự sống là quý giá, nhưng trên đời có sự quý giá hơn. Đó là lòng tự trọng”.
Nếu những gì tao sắp sửa viết cho mày hôm nay, khiến ai bất bình, mà dùng bạo lực để thanh toán tao, tao sẽ không ân hận, mà còn tự  hào, vì tao đã sống theo lời Mẹ dạy.
Sáng nay, tao lên phòng tập thể dục. Bạn tao hỏi: “Anh có biết hiện giờ ở Huế đang có sự bàn cãi nhau về việc thành lập môn “Trịnh Công Sơn Học” để giảng dạy tại các trường Đại Học?”. Tao trả lời không biết, nhưng tao không lấy làm lạ, vì Hồ Chí Minh bị thế giới văn minh kết tội diệt chủng như Hitler, Staline, Mao Trạch Đông mà Việt Cộng phong là Danh Nhân Văn Hóa và được Đảng của mày đưa vào Chùa ngồi ngang hàng với Đức Thích Ca để cho dân chúng sì sụp lạy đấy thôi!
Trước đây mấy năm, tao viết cho mày vài bức thư để mở cái ngu cho mày, nhưng mày không chịu học, lại còn huyênh hoang trả lời mày đi làm lịch sử. Tao giận quá, mới nói với mày rằng Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Võ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng chẳng có đứa nào học lịch sử, nên mới chạy theo phục vụ Hồ Chí Minh, một kẻ đòi kết nghĩa anh em môi hở răng lạnh với quân thù truyền kiếp của dân tộc. Cái thứ tình nguyện đi làm tay sai cho kẻ thù không đội trời chung, mà cứ tưởng bở, vênh váo cái mặt mo. Mày còn bày đặt thách thức để xem mày hay tao, ai đến đích trước. Mày là thằng ngu, sống sung sướng ở Miền Nam, được hưởng mọi ân huệ của Miền Nam, mày chạy theo Việt Cộng để đến cái đích địa ngục trần gian, mắc mớ gì tao chạy đua với mày?
Phải chi mày lớn lên thời 1945, khí thế toàn dân nổi lên chống Thực dân Pháp rần rần, mà vì trình độ hiểu biết non nớt, mày đi theo cộng sản, tao còn hiểu được. Đằng này, năm 1959, tao dúi cho mày cuốn sách “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” do cụ Hoàng văn Chí biên soạn, để mày thấy những người trí thức lên rừng đi theo Cách Mạng, đến khi Đảng nắm chính quyền trong tay, thì cái đám trí thức đó đều bị bỏ đói, tù đày chi vì cái tội xin Đảng cho phép tự do sáng tác. Cái thứ như thằng Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan và mày… là loại tép riu, Đảng coi chúng mày như xia là cái chắc! Tại vì chúng mày là một lũ ngu, đưa sách cho đọc mà trí óc vẫn tăm tối.
Một hôm, đọc thấy cái Kiến Nghị của ông Tướng Đồng Sĩ Nguyên cùng một lô Tướng lãnh và Lão Thành Cách Mạng đồng kính gửi Quốc Hội để xin cải tổ Luật Nhà Đất, tao viết cho Đồng Sĩ Nguyên một email để nói với ông ta vốn làm Dân biểu mấy khóa, mà không hiểu Quốc Hội Việt Cộng là cái chậu kiểng của Đảng để trưng bày cho có vẻ Dân Chủ hay sao mà rủ rê những thứ “Bình Vôi” đưa tên vào Kiến Nghị để xin xỏ. Sau đó, tao gọi điện thoại cho ông Tướng Đồng Sĩ Nguyên – người được mệnh danh là kiến trúc sư của Đường Mòn Hồ Chí Minh – tao tự xưng là người đồng hương Quảng Bình để trách ông ta dâng Kiến Nghị là chuyện vớ vẩn. (Nên nhớ tao có thể nói giọng Quảng Bình). Tướng Đồng Sĩ Nguyên thật thà đáp: “Mình phải phản ánh với Đảng, để Đảng biết những lão thành còn quan tâm đến việc nước. Không lẽ im lặng thì bọn đàn em sẽ chê cười!”  Mấy anh cộng sản sao mà hay xưng “Mình” đến thế?!
Tao cũng viết bài phê phán Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh sống gần 100 tuổi mà còn nói điều gian dối. Ông khen ngợi cộng sản thời đại Hồ Chí Minh được dân yêu, dân quý, dân kính trọng; còn ngày nay (thời của Nguyễn Tấn Dũng) cộng sản bỗng trở nên tha hóa, đạo lý suy đồi, là cường điệu. Ngoài bài viết tao gửi lên Diễn Đàn, tao viết riêng cho Cụ Vĩnh một email và nhờ ông Nguyễn Huệ Chi chuyển giùm. Nội dung email của tao như sau: “Cụ đã ở tuổi gần đất xa trời, nói cái gì thì phải nói cho đúng, để hậu thế không chê cười. Cụ bảo rằng cộng sản thời đại Hồ Chí Minh được dân yêu, dân quý, dân kính trọng là không đúng với sự thật. Nếu dân yêu, dân quý thì không đời nào gần một triệu dân Miền Bắc bỏ chạy vào Miền Nam sinh sống năm 1954! Hơn nữa, từ ngày Đảng lên nắm chính quyền, có bao giờ Đảng đã mở cuộc tự do trưng cầu dân ý đâu, mà biết được lòng dân?” Giáo sư Nguyễn Huệ Chỉ báo cho tao biết đã chuyển email của tao cho Cụ Vĩnh rồi! Cụ Vĩnh im lặng, làm cho tao khinh những ông già lòe cái danh xưng Lão Thành Cách Mạng, mà hành xử không quang minh.
Nhiều vị trí thức, Tướng lãnh viết email cho tao nhìn nhận sự phê bình của tao là đúng, nhưng họ nói tao ở nước ngoài, không hiểu hoàn cảnh của họ ở tong nước. Giá như tao viết bằng giọng văn nhẹ nhàng hơn, thì sẽ thuyết phục họ hơn. Tao trả lời thẳng thừng: “Các Cụ ở vào hàng cha chú, đàn anh; tôi thuộc hàng hậu bối. Tôi đâu cần phải dùng lời ngon ngọt để dỗ dành các Cụ phải làm bổn phận công dân khi quân giặc đến nhà!” Tao còn hỏi ngày xưa các Cụ lên đường đánh Pháp, đuổi Mỹ, có bao giờ các Cụ ngồi ký Kiến Nghị gửi cho Pháp, cho Mỹ không?
Mày biết tao không bao giờ nói hay viết lời thô lỗ, văng tục đối với bất cứ ai. Tao chỉ nói thằng, nói thật. Hễ dốt thì tao nói dốt; hễ ngu thì tao nói ngu! Ví dụ, cái câu “CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH” là cực kỳ ngu, bởi vì “THÀ MẤT NƯỚC, CÒN HƠN MẤT ĐẢNG” là cực kỳ dốt. Bởi vì khi nước đã mất, thì đảng còn thế quái nào được?
Khi Lê Hiếu Đằng tỏ ra bất mãn chế độ, viết lời kêu gọi các đảng viên hãy đứng lên chia tay đảng tập thể (trong khi bản thân hắn còn ở trong Đảng), tao cũng viết bài chê Lê Hiếu Đằng và những thằng sinh viên sống ở Miền Nam đi theo Việt Cộng đều ngu và hèn, vì không có cái dũng để thú nhận sự sai lầm, ngu dốt của mình, khi đã nhìn ra Đảng là phường bán nước buôn dân. Cái chiêu bài “Chống Mỹ Cứu Nước” của Việt Cộng mà những thứ Thượng tọa, Linh mục, Trí thức chạy theo là một lũ ngu. Bằng cớ ngày hôm nay Đảng của mày đang nhận vũ khí của Mỹ đấy thôi!
Ngày trước, tụi bay ăn sung mặc sướng, đi lại tự do thì đòi chống Nhu Diệm, Thiệu Kỳ. Ngày nay Việt Cộng bán nước rõ ràng, tao không thấy thằng nào tỏ ra một chút hối hận vì trót ngu. Đào Hiếu là một học sinh ở Quy Nhơn mới lớn, đọc sách của thằng trí thức nửa mùa, làm dáng, giả vờ tả khuynh, nên mới lầm đường lạc lối đi theo Việt Cộng. Nhưng ít ra Đào Hiếu còn biết viết cuốn “LẠC ĐƯỜNG” để chuộc tội với đồng bào.
Bạn tao, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu Nguyễn Xuân Tụ, khi đọc bài của tao chê cái bọn Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫn là hạng ngu dốt, phản bội Miền Nam, viết email khuyên tao: “Nên vặn âm thanh vừa đủ nghe (tone down volume) để kéo người phản tỉnh về với mình”. Tao trả lời: “Anh là người trí thức nói năng nhẹ nhàng, nhưng anh từng nói Việt Cộng là loài ký sinh bám vào lòng yêu nước. Vậy ký sinh làm gì có tay để cho anh dắt tay nhau đi dưới những tấm chỉ đường của trí tuệDo đó, anh có dắt được thằng nào đâu? Còn tôi là dân vũ biền, thấy anh nói nhẹ không xong, thì tôi phải nói nặng để may ra vỡ óc chúng nó, thì phúc cho Đất Nước”. Rút cục nói nhẹ, nói nặng, nói hợp lý đến mấy, chúng vẫn không chịu nghe. Có lẽ phải dùng roi đét vào đít chúng mới được?
Này Nguyễn Đắc Xuân,
Có lẽ cái dân Việt Nam bị quỷ ám hay sao đó mày ạ! Bởi vậy mới có cái bọn mang danh trí thức mà ngu thậm tệ. Trong nước, dưới sự độc tài toàn trị của Việt Cộng, tất cả mọi người giả vờ ngu để sống, thì tao còn hiểu được. Ở ngoài này tự do, thế mà có những thằng trí thức lận lưng cái bằng Tiến Sĩ (thiệt hay giả, không biết) mà vẫn viết sách bào chữa cho tên giặc Trí Quang. Nhất Hạnh là thằng điếm, đặt điều nói dối Mỹ dội bom làm chết 300 ngàn dân Bến Tre, lập ra dòng tu Tiếp Hiện để ngủ với gái, mà vẫn có đứa đi theo, chắp tay sùng bái rất kính cẩn lạy, mới kỳ. Rồi có một anh Tướng Hải Quân làm Kháng Chiến dỏm, bịp bợm có chứng cớ rành rành ra đó, mà vẫn còn có những thằng chạy theo xưng tụng, hàng năm làm lễ tưởng niệm tuyên dương anh hùng thì mới khiếp!
Mày có thấy thằng lãnh đạo Việt Cộng nào không ngu trong việc bảo vệ chủ quyền Quốc gia, làm cho dân giàu nước mạnh để chỉ cho tao thấy không? Riêng tao, tao thấy toàn một lũ Mán từ rừng về, chóa mắt trước sự giàu sang của Miền Nam, học lối sống của Miền Nam, thế mà dám xưng “Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người” để ngày hôm nay một ông Tổng Bí thư Đảng kiêm Chủ tịch Nước bị dân xem là thằng Lú tư thông với Trung Cộng để hãm hại dân mình!
Do đó, mày được gọi là “Nhà Huế Học” và thằng Trịnh Công Sơn được chọn làm môn học ở Đại Học thì chẳng có gì lấy làm lạ! Hai đứa bay đều là bạn tao. Mày là đứa ngu, chạy theo bợ “Thầy Trí Quang” mà không biết khi “Cách Mạng” thành công thì “Thầy Trí Quang” sẽ bị ném vào thùng rác. Còn thằng Trịnh Công Sơn là một tay cơ hội để được “sáng say, chiều xỉn” thôi!
Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, tao khuyên Trịnh Cộng Sơn tìm đường ra nước ngoài lánh nạn đi. Bởi vì Việt Cộng không coi nó có công với Cách Mạng nhờ những bài hát phản chiến, mà Việt Cộng sẽ hài tội nó sống dưới cái dù của Đại tá Lưu Kim Cương, rồi sau đó sống dưới cái dù của Tổng trưởng Dân Vận Chiêu Hồi Hoàng Đức Nhã. Quả nhiên, tao nói không sai. Sau năm 1975, nếu không có sự can thiệp của Anh Sáu Dân (bí danh của Thủ tướng Võ văn Kiệt) thì thằng Sơn đã bị thằng Hoàng Phủ Ngọc Phan đày đọa cho đến chết!
Nói tóm lại, những thằng những con mang danh trí thức ở Miền Nam Tự Do phản bội Miền Nam, Việt Cộng chỉ dùng trong giai đoạn xâm lược Miền Nam thôi. Sau đó, bọn đó đều bị phế thải, bởi vì Việt Cộng coi Trí Thức Không Bằng Cục Phân.
Bên này Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn đang sôi nổi về ông Tỷ phú Hiểu Chưa cũng tị nạn, nhưng trở cờ làm tay sai Việt Cộng, bày đặt hỗn láo, xấc xược, rồi cũng chỉ được Việt Cộng xài một thời gian thôi. Bởi vì với Việt Cộng, tỷ phú không thuộc phe chúng nó thì cũng bị chúng coi như cục phân! Vắt chanh bỏ vỏ là ngón nghề của Việt Cộng mà!
Nguyễn Đắc Xuân à!
Tao khuyên mày nên nói một lời sám hối trước khi về cõi để vợ mày không nỡ đổ một rổ lòng lợn thối lên đầu mày, khi mày hớn hở mang về khoe Đảng chia khẩu phần.

Bằng Phong Đặng văn Âu  
Email Address: bangphongdva033@gmail.com 
Telephone: 714 – 276 – 5600 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét