Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Đúng là “nhục quốc thể”

Hôm nay tôi xin nói về cụm từ "nhục quốc thể" tuy có muộn nhưng tôi xét thấy cũng không thừa…Cái cụm từ mà tà quyền csVN phun ra và được dẫn qua lời của đám "bút nô" để chụp lên đầu 152 người Việt nhập cảnh Đài Loan và từ đây họ đã "bỏ phiếu bằng chân" như hàng triệu người dân VN qua các đợt ồ ạt bất chấp cả mạng sống của mình vào các thời điểm 1954, 1955, 1975 và kéo dài mãi đến hôm nay mà không có hồi kết.

Để đi vào chi tiết của cái gọi là “nhục quốc thể” đó, trước hết tôi xin mượn lời của “ngài Tổng Bí-Chủ” Nguyễn Phú Trọng rằng “mình có sao thì người ta mới vậy…” mà ông đã phát biểu khi trở về nước sau đợt Mỹ du mấy năm về trước. Thưa “ngài” đúng vậy! Tôi xin ngưng dòng chảy vài phút…-tôi nói thật khi tôi dùng chữ “ngài” để nói về ông có một phần nhỏ là tôi cũng cố gắng lịch sự với ông vì rằng dù sao ông cũng đang tạm gọi là “lãnh đạo” hay “ngồi xổm” trên đầu gần 90 triệu đồng bào, cùng dòng máu Việt Lạc của tôi (trừ hơn 4 triệu đảng viên csVN và người thân của họ đều là loài khác máu với tôi và đồng bào tôi). Ngoài ra nếu có ai đó cho rằng tôi “chơi chữ” để mắng ông vì chữ “ngài” trong Hán tự (mẫu Quốc của ông và tập đoàn csVN) có một chữ ngài () mà nghĩa nôm là “con tằm”. Mà loài tằm thì ôi thôi chúng ăn dữ lắm… ăn kinh sợ luôn. Do đó dân gian có ví “ăn như tằm ăn dâu” vậy, chắc ông không lạ gì. Cũng từ thực tế này mà bà cựu PCT nước csVN Nguyễn thị Doan nói công khai và nói thật trước hội trường “nghị gật” rằng “chúng ăn của dân không từ một thứ gì” chúng ở đây là tập đoàn của ngài đấy và không từ thứ gì là bao gồm cả chất thải của dân! Thì đó là sự tự do suy luận của người khác.

Trở lại với việc nhục quốc thể. Đúng là mình có sao thì người ta mới vậy. Người ta ở đây là 152 công dân VN đại diện phơi bày sự thật của hàng triệu người khốn khổ, không ổn định, không an toàn trong cuộc sống chưa nói là “bị bóc lột lâm vào cảnh cơ cực tột cùng không lối thoát” trong xã hội VN thời cộng sản. Và “mình” ở đây là tập đoàn tà quyền csVN. Cái điều rõ ràng mà ai cũng biết là từ đợt chạy bỏ quê hương nơi chôn nhau cắt rốn năm 1954 từ Bắc chạy vào Nam rồi sau đó là liều chết bỏ xứ sở kể cả người thân vợ/chồng con cái… bị kẹt lại và mồ mả tổ tiên để chạy ra nước ngoài cho dù bất cứ nơi đó là đâu… từ năm 1975 đến nay vẫn chưa chấm dứt miễn nơi đó không phải là “thiên đường cộng sản”. Nếu như cái thiên đường xã nghĩa VN là có thật cho dù là một phần nhỏ thôi thì thử hỏi có một ai mà cam lòng bỏ nước ra đi? Đất lành chim đậu-một đứa trẻ trâu cũng biết.

Thế thì “nhục quốc thể” ở đây là sao? Từ năm 1975 đến nay hơn 4 triệu người Việt Nam trong thân phận “thuyền nhân” khi chạy ra nước ngoài tránh họa cộng sản trong gần 44 năm qua đã làm nhục quốc thể? Đúng! hàng năm cộng đồng người Việt hải ngoại đã chuyển về cho chùm khế ngọt gần 20 tỉ USD là bầu sữa béo ngọt tiếp sức cho cây cộng sản được kéo dài tuổi thọ để chúng “làm nhục quốc thể”! Tôi nói không cường điệu hay cực đoan chút nào. Cụ thể quý vị là những người đã sống qua thời VNCH trước 1975 rằng có những cảnh và hình ảnh sơ lược tôi nêu ra sau đây không hay đó toàn là những điều chưa từng có và chưa từng thấy như:

- Khi ra nước ngoài du khách cầm trên tay cái Passport (hộ chiếu) mang dòng chữ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì tự khắc biết là bị kỳ thị, khinh khi và đối xử như thế nào?

- Nếu là phụ nữ trẻ thì bị gọi riêng ra và tra xét rất kỹ thời hạn và mục đích nhập cảnh vì bị nghi ngờ là qua nước họ “làm đĩ” gây ra tệ nạn xã hội và bôi xấu hình ảnh đất nước của họ (Singapore). Nếu có điểm gì khả nghi là họ từ chối cho nhập cảnh và bắt quay về lại thiên đường.

- Thường xuyên phát hiện và bắt giữ tang vật lẫn người và đưa ra tòa xét xử về tội “ăn cắp” trong đó có nhiều kẻ là cán bộ csVN và kể cả du sinh… và không thiếu mặt con gái rượu của UV T Ư đảng GĐ đài PTTH VN nhưng “nữ đạo chích” đó sau khi được cứu thoát bằng phù phép cho là có bị bịnh tâm thần nên cầm nhầm, nhưng khi thoát được về nước vẫn muối mặt, đường đường là “con bịnh tâm thần” vô tư chường mặt ra trên TV nói những lời không giống tiếng người. Nghe đâu nữ quái đó quen tay nên hành nghề “đạo chích” không phải 1 lần khi đi nước ngoài.

- Trước các cửa hiệu mua sắm, nhà hàng ăn uống thường có những tấm bảng cảnh báo ghi bằng tiếng Việt về nạn mất trộm và thiếu văn minh, tham lam khi lấy đồ ăn thức uống ở những nhà hàng Buffet và vệ sinh với “văn hóa xả rác”. Họ viết bằng tiếng Việt cho ai xem? Chả lẽ cho người Pháp, Mỹ…?

- Phi công, tiếp viên hàng không csVN tiếp tay, đồng lõa với tội phạm ăn cắp và chuyển hàng ăn cắp được để đem về thiên đường tiêu thụ…

- ….

Ôi thôi kể ra thì không giấy mực nào cho xiết. Thế thì những thói quen và hành động làm nhục quốc thể đó có từ đâu? Đã là con người ai ai cũng thấy xấu hổ trước những hành động vô văn hóa của mình. Tuy nhiên họ vô tư hành xử như vậy bởi họ sinh ra và lớn lên hấp thụ vào trí não, vào thân thể cái nét văn hóa “bầy đàn” trong trại súc vật từ rừng rú mà ra. Tội nghiệp cho họ là họ ngụp lặn trong ao tù thối tha triết lý, văn hóa của chủ nghĩa Mác-Lê mà nhuộm đen thân thể từ khi mới lọt lòng nên tự thấy cái màu “đen huyền” trong ý thức và văn hóa đó là ưu việt. Do đó họ không nhận thức ra những điều phản cảm, vô giáo dục, vô đạo đức và phi nhân tính.

Mình (chế độ) có sao thì người dân mới ùn ùn bỏ nước ra đi chứ? Trong nhiều năm qua chính những tên trùm đầu sỏ csVN cũng trốn bỏ đi… khi đã thâu tóm máu xương của người dân, mà chúng đi đến các nước giãy chết như Mỹ, Canada, Úc và Châu Âu…chứ không qua các thiên đường ưu việt Trung cộng, Bắc Triều Tiên, Cu Ba…??? Điều đáng nói là chúng đi công khai bằng đường hàng không, bằng mọi mánh lới, thủ đoạn… Trong đó chúng đi bằng hàng núi tiền ăn cướp từ xương máu của người dân Việt.

152 thân phận đau thương lại đang bị chúng (csVN và đám bồi bút) lôi ra bêu riếu rằng họ đã làm nhục quốc thể? Chính tập đoàn csVN mới công khai và ngang nhiên làm nhục quốc thể như đã nêu trên và năm ngoái chúng lại đưa một bọn côn đồ hành xử theo kiểu xã hội đen do tên tướng bộ trưởng côn an Tô Lâm dẫn đầu qua một nước văn minh dân chủ ở Châu Âu mà bắt cóc người rồi chối bai bải khi chứng cớ, nhân chứng, vật chứng đã rõ ràng trước tòa án công khai minh bạch ở Berlin-Germany trong vụ bắt cóc TXT? Và rất nhiều hành động tham nhũng trong vốn ODA khiến họ khinh bỉ ra mặt và phải rút vốn chối từ viện trợ (Đan Mạch, Nhật Bản…)

Chính 152 nạn nhân của chế độ trong hàng triệu nạn nhân là những bản cáo trạng vạch trần bộ mặt thật lọ lem, thối tha của chế độ. Tà quyền csVN lươn lẹo lấy 152 tấm vải thưa đánh tráo khái niệm gắp lửa bỏ tay người, đánh bùn sang ao hòng che đậy hố phân hôi thối đang gây ô nhiễm nặng cho đất nước VN và các nước lân bang được sao?

Kết thúc bài viết tôi xin lập lại câu nói của “ngài” Tổng Bí-Chủ csVN Nguyễn phú Trọng rằng:’Mình có sao người ta mới (trốn đi) như vậy”!

David Thiên Ngọc


Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

XIN THÔNG BÁO LÀ YOUTUBE GIỚI HẠN CÁC TÀI LIỆU CHỐNG BÁN HỘI TAM ĐIỂM!

https://www.bitchute.com/video/CSQmh2v9D1jA/


XIN THÔNG BÁO LÀ YOUTUBE GIỚI HẠN CÁC TÀI LIỆU CHỐNG BÁN HỘI TAM ĐIỂM, NHƯ THẾ-HỆ NỐI-TIẾP ĐÃ TRÌNH BÀI TRONG VIDEO "3 NGƯỜI VIỆT" LÀ HỘI TAM ĐIỂM ĐÃ NẮM ĐẠI ĐA SỐ HẠ TẦNG CƠ SỞ LÀ KỂ LUÔN CẢ YOUTUBE! XIN HÃY VÀO BITCHUTE ĐỂ XEM TỰ DO!

Để tìm hiểu thêm về bitcoin hoặc là tiền điện tữ! Tiền điện là phương pháp để chống lại guồng máy cùa Hội Tam Điểm!
Blockchain của Bitcoin là gì và vì sao chúng ta nên giữ tiền điện tữ (bitcoins / crypto currencies)

Ba người Việt vẫn có thể tạo được sức mạnh và nguy cơ của Hội Tam Điểm trên toàn thế

Ba người Việt vẫn có thể tạo được sức mạnh và nguy cơ của Hội Tam Điểm trên toàn thế giới!


https://www.youtube.com/watch?v=qPN9dqisdRg&feature=share

Để tìm hiểu thêm về bitcoin hoặc là tiền điện tữ! Tiền điện là phương pháp để chống lại guồng máy cùa Hội Tam Điểm!

Blockchain của Bitcoin là gì và vì sao chúng ta nên giữ tiền điện tữ (bitcoins / crypto currencies)
https://www.youtube.com/watch?v=u9fwL...
https://www.bitchute.com/video/4dmViZ...

***** Chiến lược mới của Tổng thống Donald Trump chống Trung Quốc Truc Giang

Trúc Giang MN (Danlambao)


Chien luoc moi cua Trump - Hinh 1 (xem attachment tr. 8 - DL 188)




1. Mở bài 


Tại đại hội 19 của đảng CSTQ, Tập Cận Bình tuyên bố: “Đã đến lúc Trung Quốc phải giành vị trí trung tâm trên trường quốc tế”. 

Để thực hiện “Giấc mộng Trung Hoa” (The Chinese Dream), Tập Cận Bình đưa ra chiến lược “Một Vành Đai. Một Con Đường” (Nhất Đới, Nhất Lộ), thành lập ngân hàng với số vốn 124 tỷ USD, cho vay và đầu tư vào các quốc gia nằm trên tuyến đường từ Châu Á, Châu Phi và đến Châu Âu.

Trung Quốc đã lập một vành đai căn cứ quân sự gọi là “Chuỗi Ngọc Trai” (String of Pearls) để bảo vệ vành đai kinh tế. 

Các nhà quan sát nêu nhận xét, Trung Quốc càng phát triển thì mối đe dọa càng cao đối với Hoa Kỳ. 

Tổng thống Donald Trump quyết ăn thua đủ với Tập Cận Bình, ông triển khai chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương Tự do và Mở rộng” làm đối trọng với chiến lược Vành Đai Con Đường của Trung Quốc. 

Về quân sự thì Mỹ tăng ngân sách quốc phòng, bố trí lại sức mạnh số một của Hải Quân Hoa Kỳ để khống chế Trung Quốc. 

Các đồng minh của Mỹ tích cực tham gia bảo vệ tự do hàng hải đi qua Biển Đông. 

Trong khi cuộc chiến thương mại đến hồi căng thẳng, Tổng thống Trump tuyên bố “Trung Quốc sẽ không có một tấc đất nào ở Biển Đông”. Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Ngụy Phụng Hòa đáp trả “Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ một tấc lãnh thổ dù đó là Đài Loan hay ở Biển Đông” 

Tình hình nóng bỏng như thế có thể gây ra chiến tranh, vì cá tính dám nói dám làm của Tổng thống Trump. “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. 

2. Sự hình thành của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương “tự do” và “mở rộng” 


Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và mở rộng (The U.S. “Free and Open Indo-Pacific” Strategy. Viết tắt là FOIP) do Tổng thống Donald Trump triển khai để chống lại chiến lược “Một Vành Đai-Một Con Đường” của Tập Cận Bình. 

Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương là khu vực chỉ các quốc gia nằm ven hai đại dương là Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. 

Về kinh tế 

Hiện có 3 quốc gia với nền kinh tế lớn nhất hoàn cầu là Mỹ, Trung Quốc và Nhật Bản. Ngoài ra còn một số quốc gia có tốc độ gia tăng kinh tế rất nhanh. 

Về quốc phòng 

Bảy trên 10 quốc gia tại khu vực nầy có quân đội lớn nhất thế giới là: Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Hàn Quốc, Úc và Pakistan. 

Theo đánh giá của các nhà nghiên cứu thì sự ra đời của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương phát xuất từ hai yếu tố then chốt: 

Một là: Do sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc, đặc biệt là việc xây dựng và quân sự hóa các đảo nhân tạo làm tiền đồn ở Biển Đông, đe dọa con đường tự do thương mại đi qua vùng biển nầy. 

Hai là: Trung Quốc đẩy mạnh “Sáng kiến Một Vành Đai-Một Con Đường” thách thức vai trò lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ. Trong khi đó khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương chưa có một cơ chế đa phương, thống nhất hành động để bảo vệ tập thể, mà chỉ có những hiệp định song phương như Hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật, Hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Hàn. 

Hoa Kỳ thấy cần phải có một cơ chế, tổng hợp lực lượng của đồng minh, thắt chặt quan hệ hợp tác có cả Ấn Độ để chống lại Bắc Kinh. Những đồng minh của Mỹ là Nhật, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc, Indonesia. 

Đó là chiến lược mà Tổng thống Donald Trump đang cổ xúy. 

2. 1. Vai trò của Ấn Độ 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 2  (xem attachment tr. 8 - DL 188)




Thủ tướng Nhật Shinzo Abe và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi 

Ấn Độ sẽ đóng một vai trò quan trọng mang lợi ích không những cho Hoa Kỳ mà còn cho các quốc gia khác trong khu vực. 

Phó Phụ tá Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Đông Á Thái Bình Dương, ông Alex N. Wong nêu nhận xét, Ấn Độ là quốc gia phát triển theo hướng tự do và mở cửa. Hoa Kỳ bảo đảm Ấn Độ sẽ là một quốc gia có tầm ảnh hưởng lớn trong khu vực. Ngoài Ấn Độ ra, các quốc gia có tầm ảnh hưởng lớn như Nhật Bản, Australia, Hàn Quốc cũng đã có vai trò trong khu tích cực trong khu vực. 

Hoa Kỳ chủ trương thương mại tự do, bình đẳng, có qua có lại. 

2. 2. Hai yếu tố quan trọng của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương 

Ngày 2-4-2018, Phó Phụ tá Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Đông Á Thái Bình Dương, ông Alex N. Wong, giải thích hai yếu tố quan trọng của chiến lược là “Tự do” và “Mở rộng”. 

1). Về tự do. 

Các nước trong khu vực được tự do theo đuổi con đường riêng mà không bị ép buộc. Hoa Kỳ mong muốn các quốc gia nầy được hưởng quyền tự do hơn, bao gồm tự do quản lý, quyền hạn căn bản, minh bạch và chống tham nhũng. 

2). Về mở rộng 



Chien luoc moi cua Trump - Hinh 3  (xem attachment tr. 8 - DL 188)



Ông Wong cho biết, Mỹ mong muốn khu vực AĐD-TBD được mở rộng hơn nữa, đặc biệt là đường biển và đường hàng không đi qua Ấn Độ Dương và Biển Đông, vì có hơn 50% hàng hóa thương mại đi qua tuyến đường nầy. 

Cơ sở hạ tầng là gì?

Chiến lược mới của Tổng thống Trump còn bao gồm mở rộng về cơ sở hạ tầng (Infrastructure) gồm có bến cảng, cầu đường, đường bộ, đường sắt, bịnh viện, trường học… để các quốc gia hội nhập vào khu vực tốt hơn, kinh tế mạnh thêm. 

Mỹ mong muốn các quốc gia trong khu vực phát triển hạ tầng cơ sở để tăng trưởng kinh tế. 

Về thương mại thì được đặt trên cơ sở tự do, công bằng, có qua có lại. 

Tóm lại, với ý niệm mở rộng, các quốc gia trong khu vực AĐD-TBD được hoan nghênh khi vào hợp tác, ngay cả những thành viên của Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP=Trans-Pacific Partnership) 

3. Mỹ hiện thực hóa chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương
 

Chính quyền của Tổng thống Donald Trump đang gia tăng triển khai chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, nhằm cạnh tranh với chiến lược “Một Vành Đai-Một Con Đường” của Trung Quốc. 

Ngày 30-7-2018, trước chuyến viếng thăm ba nước Singapore, Malaysia và Indonesia, Ngoại trưởng Mike Pompeo phát biểu tại Phòng Thương mại Mỹ, ông cho biết, Mỹ sẽ đầu tư 113 triệu USD vào kinh tế, công nghệ nặng và cơ sở hạ tầng trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương. 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 4  (xem attachment tr. 8 - DL 188)



Ngoại trưởng Pompeo 

Trong 113 triệu có 25 triệu để mở rộng xuất khẩu công nghệ cao của Mỹ sang khu vực. Đồng thời sẽ bổ sung 50 triệu USD để hỗ trợ các nước sản xuất và lưu trữ năng lượng, và thiết lập một mạng lưới hỗ trợ thúc đẩy sự phát triển cơ sở hạ tầng. 

Ông Pompeo nêu rõ, số tiền trên 100 triệu USD chỉ là khoản tiền thanh toán trước về sự đóng góp trong lãnh vực kinh tế của Mỹ để thúc đẩy hòa bình và thịnh vượng của khu vực AĐD-TBD. 

Với chiến lược AĐD-TBD, Tổng thống Donald Trump muốn gởi một thông điệp rằng, mặc dù Mỹ đã rút tên ra khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), nhưng Mỹ vẫn coi trọng và hoan nghênh thành viên của TPP vào việc làm ăn, đầu tư ở AĐD-TBD. Đó là ý nghĩa của hai trụ cột “tự do” và “cởi mở”. 

4. Chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc 

4. 1. Tổng thống Donald Trump đánh thuế vào hàng hóa Trung Quốc nhập khẩu vào thị trường Hoa Kỳ 

Tổng thống Donald Trump mở màn cuộc chiến bằng cách đánh thuế hải quan 25% trên 50 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc nhập cảng vào Mỹ. Tiến thêm một bước, là đánh thuế 10% (từ 24/9/2018) và rồi 25% (từ đầu năm 2019) lên 200 tỷ USD hàng TC nhập cảng vào Mỹ. Việc đánh thuế nhập cảng nầy có tác động đến kế hoạch phát triển kinh tế của Bắc Kinh. 

Hàng hóa Trung Quốc bị đánh thuế cao nên giá thành trên thị trường Mỹ cũng cao hơn hàng hóa cùng loại của các nước khác, nên khó cạnh tranh. Mỹ cứ tiếp tục tăng thuế cho đến khi nào hàng hóa Trung Quốc không còn con đường sống trên thị trường Hoa Kỳ. 

Trong cuộc chiến nầy, thị trường chứng khoán của Trung Quốc giảm 21%, và tiếp tục tuột dốc hàng ngày. 

Đồng nhân dân tệ mất giá 8% so với đô la Mỹ. Mỹ là thị trường lớn nhất của Trung Quốc, mất thị trường nầy cũng đảo lộn xuất khẩu. 

4. 2. Mỹ chận đứng hai con đường hàng hóa Trung Quốc vào Mỹ 

Ba quốc gia Bắc Mỹ là Canada, Hoa Kỳ và Mexico có hiệp định Thương mại Tự do NAFTA (North American Free Trade Agreement) được ký kết ngày 12-8-1993, cho phép hàng hóa được tự do lưu thông giữa ba nước nầy. 

Để ngăn chặn hàng hóa Trung Quốc vào Mỹ bằng hai con đường từ Canada và Mexico, Tổng thống Trump và hai quốc gia Bắc Mỹ ký một hiệp định mới USMCA (United States-Mexico-Canada Agreement), một trong nội dung là cấm các thành viên của 3 quốc gia nầy ký hiệp ước song phương với các nước “phi kinh tế thị trường tự do”, mục đích cấm hiệp định song phương với Trung Quốc. Nghĩa là không cho phép hàng hóa Trung Quốc đến Canada và Mexico để tự do vào thị trường Hoa Kỳ. 

Nói thêm về “phi kinh tế thị trường tự do” của Trung Quốc. Tổ chức Thương mại Thế giới (World Trade Organization=WTO) là sân chơi của các quốc gia có nền kinh tế thị trường tự do tức là các công ty tư nhân cạnh tranh với tư nhân mới công bằng. Trái lại, các công ty có nguồn vốn nhà nước, quốc doanh, mà cạnh tranh với tư nhân là không công bằng, vì vốn nhà nước luôn luôn to hơn vốn của tư nhân. 

Việt Nam và Trung Quốc còn rất nhiều công ty và tập đoàn quốc doanh cho nên chưa chính thức là thành viên thật sự của WTO, mà phải chờ đến khi nào tư nhân hóa, cổ phần hóa các công ty quốc doanh mới chính thức được công nhận là kinh tế thị trường tự do. Thời gian nầy Trung Quốc ở tình trạng “phi kinh tế thị trường tự do” mà Tổng thống Trump đã nêu trên. Công ty quốc doanh bán giá rẻ trên thị trường quốc tế cũng bị kiện và bị phạt tiền về tội bán phá giá. 

4. 3. Mỹ đe dọa sẽ đánh thuế vào toàn bộ hàng hóa Trung Quốc nếu hội đàm Trump-Tập thất bại 

Ngày 30-10-2018, tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng (SCMP=South China Morning Post-Hongkong) đưa tin, Mỹ chuẩn bị đánh thuế vào toàn bộ hàng hóa Trung Quốc nếu hội đàm giữa Tổng thống Trump và Tập Cận Bình thất bại. 

Hội đàm giữa hai lãnh đạo nầy sẽ diễn ra bên lề cuộc họp thượng đỉnh G-20 tại Buenos Aires của nước Argentina. 

Toàn bộ hàng hóa nhập vào thị trường Hoa Kỳ (sau gói 200 tỉ Mỹ Kim) trị giá là 257 tỷ USD, bao gồm sản phẩm tiêu dùng kể cả điện thoại di động, máy tính, quần áo, giày dép… 

Yêu sách của Tổng thống Trump về việc thay đổi sâu rộng chính sách thương mại công bằng, có qua có lại… 

Đe dọa của Tổng thống Trump cho thấy Mỹ sẵn sàng leo thang chiến tranh thương mại với Trung Quốc. 

Chiến tranh nào cũng gây tổn thất, thiệt hại cho cả hai bên, thế nhưng việc trọng đại của hai quốc gia không có thể giải quyết dứt khoát trong cuộc đàm phán tại Buenos Aires của nước Argentina vào cuối tháng 11 nầy. Có thể hai lãnh đạo nhất trí trên nguyên tắc và sẽ có nhiều cuộc đàm phán sẽ diễn ra giữa hai bên. 

4. 4. Những bí ẩn trong vụ mua bán 100 USD ở Cần Thơ 

Ngày 30-1-2018, công an thành phố Cần Thơ ập vào bắt quả tang vụ mua bán 100 USD của anh thợ điện Nguyễn Cà Rê (38 tuổi) tại tiệm vàng Thảo Lực do ông Lê Hồng Lực làm chủ. 

Việc bắt phạt có nhiều bí ẩn, đó là lịnh xét nhà có một cái gì đó mờ ám. 

Quyết định khám nhà được ký vào ngày 24-1-2018 và bắt quả tang việc mua bán đô la vào ngày 30-1-2018, tức là sau đó 6 ngày. 

Vì sao có việc chậm trễ như vậy? 

Đó là công an rình mò, chờ đợi để bắt quả tang vụ mua bán ngoại tệ như thế. 

Còn có một hành vi mờ ám nữa là việc công bố nội vụ vào tháng 9 năm 2018, tức là hơn nửa năm sau vụ việc xảy ra. 

Anh Nguyễn Cà Rê mất tờ 100USD mà còn bị phạt 90 triệu đồng. Chủ tiệm vàng Thảo Lực bị phạt 295 triệu đồng về tội mua bán ngoại tệ trái phép. Công an Cần Thơ khám nhà để tìm thêm đô la Mỹ, nhưng không có. Bản chất bất lương của công an là tịch thu tài sản cá nhân gồm 20 viên kim cương và đá quý trong két sắt gia đình của ông Lê Hồng Lực ở tầng trên của tiệm vàng, với lý do là không có hóa đơn hay chứng từ về xuất xứ của tài sản cá nhân đó. 

Sự việc không chỉ đơn giản trong vụ mua bán ngoại tệ trái phép bằng tờ 100 USD ở Cần Thơ mà nó còn ẩn chứa một âm mưu ở tầm mức quốc gia, có liên hệ đến đồng nhân dân tệ (Yuan), đồng đô la Mỹ và tiền đồng Việt Nam (VNĐ) 

4. 5. Việt Nam quốc tế hóa đồng nhân dân tệ 

Hồi năm 2011, Hồ Cẩm Đào có cuộc viếng thăm Hoa Kỳ, ông tuyên bố, đồng nhân dân tệ sẽ thay thế đồng đô la Mỹ trong giao dịch thế giới. 

Thông tư 19/2018/TT/NHNN, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cho phép đồng nhân dân tệ (NDT) của Tàu Cộng được phép lưu hành trên 7 tỉnh biên giới Việt-Trung. Trên thực tế đồng NDT đã lưu hành trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Các doanh nghiệp miền Nam VN mang hàng hóa lên biên giới bán qua Trung Quốc, nhận đồng NDT. 

Du khách người Tàu xử dụng đồng tiền của họ trong mọi giao dịch với người Việt Nam. Tóm lại, đảng CSVN đã cho đồng nhân dân tệ lưu hành hợp pháp trên lãnh thổ Việt Nam. Thông tư 19 của Ngân hàng Nhà nước VN đã vi phạm Hiến pháp, vì hiến pháp quy định VNĐ là đồng tiền duy nhất trên lãnh thổ Việt Nam. 

Nguyễn Phú Trọng đã đặt cảng Hải Phòng làm mắt xích đầu tiên của chiến lược “Vành Đai Con Đường” nhằm mục đích quốc tế hóa đồng tiền của Tàu Cộng. 

Ở Việt Nam sức mạnh của đồng NDT sẽ đè bẹp tiền đồng của VN, và trở thành đồng tiền có giá trị trong nước, khi đó việc sáp nhập Việt Nam vào Trung Cộng sẽ trơn tru theo chương trình 30 năm Thành Đô 1990. 

4. 6. Các doanh nghiệp nước ngoài lên kế hoạch tháo chạy khỏi Trung Quốc vì chiến tranh thương mại Mỹ-Trung 

Hàng hóa, sản phẩm và dịch vụ của các công ty nước ngoài sản xuất tại Trung Quốc đều mang chữ Made in China, vì sợ bị lạc đạn bởi các Made in China thứ thiệt, bị ông Trump đánh thuế, nên lên kế hoạch chạy ra khởi Trung Quốc, ngay cả doanh nghiệp của Trung Quốc cũng chạy khỏi đất nước họ. 

Công ty hóa chất Nhật Bản Asahi Kasei rời Trung Quốc về Nhật Bản. Công ty Komatsu chuyển cơ sở sang Mỹ, Nhật và Mexico. Hãng Mitsubishi Electric sản xuất hàng điện tử và thiết bị điện, ở tỉnh Liêu Ninh (TQ) chuyển về Nagoya (Nhật). 

Những khu vực được lựa chọn là Đông Âu, Mexico, Đông Nam Á. Quốc gia lý tưởng nhất là Singapore vì nước nầy chủ trương tạo điều kinh kinh doanh trên tầm mức quốc tế. 

Hãng Canon, Samsung, LG, và Nokia-Microsoft đã quyết định chọn Việt Nam là điểm đến để tỵ nạn quan thuế của ông Trump. Các công ty ngoại quốc rời bỏ Made in China sẽ tác động xấu đến việc xuất cảng của Trung Quốc, mà kinh tế nước nầy chủ yếu là xuất cảng. 

5. Về quân sự 


5. 1. Hoa Kỳ chuẩn bị cho cuộc chiến quân sự với Trung Quốc 

- Mỹ tăng ngân sách quốc phòng từ 640 tỷ USD của tài khóa 2018, tăng lên đến 716 tỷ USD cho tài khóa 2019-2020. 

- Mỹ và các liên minh tuần tra trên Biển Đông và biển Hoa Đông. 

- Tàu chiến Mỹ và liên minh đến cập cảng Việt Nam. 

- Mỹ trừng phạt Trung Quốc về việc mua máy bay chiến đấu Su-35 và tên lửa S-400 của Nga. 

- Mỹ thỏa thuận bán cho Đài Loan 330 triệu USD về vũ khí. 

- Mỹ mở rộng phạm vi quân sự bằng cách đổi tên Bộ Tư Lệnh Thái Bình Dương thành Bộ Tư Lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương. (United States Indo-Pacific Command- viết tắt là USINDOPACOM). 

- Trung Quốc quan ngại sau khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố sẽ rút ra khỏi Hiệp ước INF (Intermediate-Range Nuclear Forces Treaty), là Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân tầm trung mà Tổng thống Ronald Reagan đã ký với Michail Gorbachev vào tháng 12 năm 1987. Nội dung của hiệp ước là không thử nghiệm, không sản xuất và không triển khai tên lửa mang đầu đạn hạt nhân tầm trung và tầm ngắn (từ 500 đến 5,500km). Trung Quốc không tham gia, không cam kết nên có thể sản xuất. 

- Sở dĩ Mỹ rút tên ra khỏi Hiệp ước INF là để sản xuất thêm vũ khí hiện đại nhất để trấn áp Trung Quốc. 

(Về vũ khí hạt nhân, 3 quốc gia có loại vũ khí nầy, tính đến tháng 1/2018 thì Nga có 6,850. Mỹ có 6,450 và Trung Quốc có 280) 

5. 2. Hải quân Mỹ đề xuất một cuộc phô diễn sức mạnh để cảnh cáo Trung Quốc sau vụ tàu USS Decatur bị khiêu khích. 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 5  (xem attachment tr. 9 - DL 188)



Tàu khu trục USS Decatur (DDG-73) 

Sau vụ tàu Trung Quốc có hành vi khiêu khích gọi là “tiếp cận không an toàn” đối với chiếc USS Decatur ngày 30-9-2018, ngày 5-10-2018, Hạm đội Thái Bình Dương của Hải quân Hoa Kỳ soạn thảo một văn kiện mật, đề nghị tiến hành một cuộc phô diễn lực lượng toàn cầu nhằm cảnh cáo Trung Quốc, và chứng tỏ Washington sẵn sàng chận đứng và đáp trả bất cứ hành động quân sự nào của Tàu Cộng. 

Dự thảo đề nghị Hạm đội Thái Bình Dương tiến hành một loạt các hoạt động kéo dài một tuần lễ trong tháng 11 năm nay. 

Kế hoạch cuộc tập trận bao gồm sự tham gia của tàu chiến, máy bay và binh sĩ tác chiến để chứng tỏ rằng Hoa Kỳ có thừa khả năng bảo vệ tự do hàng hải đi qua Biển Đông 

Bản đề nghị đưa ra trong thời gian có cuộc bầu cử giữa kỳ tại Mỹ, nó có thể tạo ra những tác động không có lợi cho chính quyền Tổng thống Trump, nếu như Trung Quốc có thể đưa ra những thách thức mới. Hơn nữa, Tổng thống Trump đang bận rộn về việc vận động cho ứng cử viên đảng Cộng Hòa, cho kỳ bầu cử giữa kỳ vào tháng 11 nầy. Cuộc bầu cử giữa kỳ nầy rất quan trọng vì nếu phía dân chủ chiếm đa số trong quốc hội, cả thượng và hạ viện thì công việc của Tổng thống Trump sẽ gặp nhiều trở ngại và khó khăn, và cũng có thể ảnh hưởng đến việc ứng cử nhiệm kỳ hai của ông Trump. 

Bộ Quốc phòng và Hải Quân Mỹ chưa đưa ra bình luận về bản đề nghị nầy. 

Mỹ đã dàn trận 3 trong 11 tàu sân bay (Aircraft carrier) là những chiếc USS Carl Vinson, USS Abraham Lincoln và USS John C. Stennis đến bao vây lực lượng quân sự của Trung Quốc. 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 6   (xem attachment tr. 9 - DL 188)



USS John C. Stennis

Mỹ dàn trận tàu sân bay, quần tụ về Thái Bình Dương, sẵn sàng tham chiến với Nga - Trung?



Chien luoc moi cua Trump - Hinh 7   (xem attachment tr. 9 - DL 188)



USS Carl Vinson 

Ngày 4-10-2018, phát biểu trước báo chí, Phó Tổng thống Mike Pence kêu gọi Hải quân Hoa Kỳ không “xuống nước”, tức là không nhân nhượng, mà phải mạnh mẽ hơn, trước sự đe dọa quyền tự do hàng hải. ”Bất chấp sự quấy rầy liều lĩnh như thế, Hải Quân Hoa Kỳ sẽ tiếp tục cho máy bay và tàu chiến tuần tra trên biển, và hoạt động bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép. Chúng ta sẽ không sợ sự đe dọa. Chúng ta sẽ không xuống nước”, Phó Tổng thống Mike Pence tuyên bố như thế. 

5. 3. “Mỹ sẽ khai thác dầu khí ở Biển Đông bất chấp Trung Quốc” 

Hôm 11-10-2018, cố vấn an ninh quốc gia, John Bolton có cuộc phỏng vấn trên chương trình nổi tiếng Hoa Kỳ là Hugh Hewitt, ông Bolton đã lên tiếng cảnh cáo, Trung Quốc đã lợi dụng trật tự thế giới quá lâu trong khi Hoa Kỳ đã thất bại trong việc đối phó với Trung Quốc. Ông cho biết Mỹ có thể hợp tác khai thác dầu khí ở Biển Đông, dù có Trung Quốc hay không. 

“Họ cần phải biết rằng họ không thể đạt được sự đã rồi tại khu vực nầy. Đây không phải là một tỉnh của Trung Quốc, và sẽ không bao là một tỉnh của Trung Quốc cả”. 

Một giới chức chính phủ cho biết, Mỹ có kế hoạch phô diễn sức mạnh ở Biển Đông vào tháng 11 năm nay, trùng hợp với chuyến viếng thăm của Tập Cận Bình đến Philippines. 

Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ đã lên kế hoạch thực hiện một loạt các hoạt động kéo dài một tuần lễ tại Biển Đông để cảnh cáo Trung Quốc, và cho thấy quyết tâm của Mỹ đối phó với việc Trung Quốc đã quân sự hóa các đảo tại vùng biển đang tranh chấp. 

Về tự do hàng hải, ông Bolton cho biết, Hoa Kỳ và các nước đồng minh sẽ tiếp tục cho tàu tuần tra trong khu vực nầy trong thời gian tới. 

6. Tóm tắt về chiến lược “Một Vành Đai-Một Con Đường” 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 8a   (xem attachment tr. 9 - DL 188)




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 8b   (xem attachment tr. 9 - DL 188)



1 vành đai 1 con đường

6. 1. Vài nét về “Một Vành Đai-Một Con Đường” 

Ngày 14-5-2017, Tập Cận Bình phát biểu tại lễ khai mạc Diễn đàn “Một Vành Đai-Một Con Đường”, ông Tập cam kết sẽ chi ra 124 tỷ USD cho dự án nầy. 

Mục đích của dự án là mở rộng và liên kết thương mại giữa Châu Á, Châu Phi và Châu Âu. Trung Quốc sẽ xuất ra 9 tỷ USD để hỗ trợ các nước đang phát triển (Nước nghèo) để mở mang hạ tầng cơ sở và phát triển kinh tế. 

Bình luận về dự án nhiều tham vọng nầy, TS Nguyễn Hữu Quyết, thuộc Đại học Vinh cho biết, đàng sau sáng kiến Vành Đai và Con Đường, là Trung Quốc âm mưu dùng sức mạnh mềm về kinh tế và tài chánh mục đích tạo ra sự kết nối về hàng hóa, dịch vụ và thương mại để các quốc gia nầy xoay trục về Bắc Kinh. 

6. 2. Nhất Đới-Nhất Lộ 

Là con đường trên bộ và con đường trên biển 

1). Con đường trên bộ

Là hệ thống đường xe cao tốc và đường sắt nối liền các quốc gia từ Trung Quốc đi qua Trung Á, tiến vào Iran, Iraq, Syria, Thổ Nhỉ Kỳ và chấm dứt tại thành phố Venice (Ý) của châu Âu.

2). Con đường trên biển

Bắt đầu từ Tuyền Châu (Phúc Kiến) qua Quảng Đông chạy xuống Hải Phòng, đến eo biển Malacca qua Ấn Độ Dương sang Kenya, Somalia (châu Phi) qua Biển Đỏ (Hồng Hải) vào Địa Trung Hải (Mediterranean Sea) và cuối cùng cũng đến thành phố Venice của Ý (châu Âu).

Tham vọng của chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường là nối ba châu lục: Á, Âu và châu Phi. Sức mạnh kinh tế tác động vào chính trị, và thế giới sẽ xoay trục về Bắc Kinh. Tập Cận Bình sẽ lên ngôi, nếu còn sống.

7. Chiến lược ngoại giao “bẫy nợ” của Trung Quốc 

7. 1. Bị sập bẫy nợ, Sri Lanka phải cho Trung Quốc thuê hải cảng 99 năm. 

1). Sri Lanka bị sập bẫy nợ 

Hồi tháng 12 năm 2017, Sri Lanka không còn khả năng trả nợ mà họ đã vay của Trung Quốc, nên nước nầy phải chính thức bàn giao cảng Hambantota cho Trung Quốc thuê 99 năm. 

Hiện nay khi nghe nhắc đến tên Trung Quốc người ta liền nghĩ đến “Chủ nghĩa đế quốc chủ nợ”. 

Cũng bằng cách đó, Trung Quốc đã mua dần những cảng chiến lược như cảng Piraeus (Hy Lạp), Darwin (Úc) và Djibouti (Châu Phi). 

2). Vài nét tổng quát về Sri Lanka 





Chien luoc moi cua Trump - Hinh 9a  (xem attachment tr. 9 - DL 188)






Chien luoc moi cua Trump - Hinh 9b   (xem attachment tr. 9 - DL 188)




Thủ tướng Sri Lanka Ranil Wickremesinghe 

Trước kia Sri Lanka có tên là Ceylon (Tích Lan). Dân số hiện tại là 21,203,000 người, đa số theo Phật Giáo. Diện tích 65,610Km2. 

Về kinh tế, Sri Lanka là một nước nông nghiệp lạc hậu, sản phẩm gồm trà, cà phê, cao su, đường và một số nông sản khác. 

Với nền kinh tế lạc hậu như thế, việc xuất khẩu và nhập khẩu không đáng kể. 

Biết như thế, Trung Quốc thuyết phục, đề nghị cho vay nợ để phát triển cơ sở hạ tầng. Thế là đường cao tốc khắp nơi, đặc biệt là hải cảng chiến lược Hambantota được Trung Quốc cho vay 1.5 tỷ USD để thực hiện. 

Hàng hóa phải nằm chờ ở bến tàu mà hai ngày sau mới có tàu đến. 

Sân bay quốc tế hiện đại mỗi tuần chỉ có 5 chuyến bay phục vụ vài trăm hành khách. 

Tóm lại, các cơ sở hạ tầng không mang lợi nhuận nào đáng kể cho người dân Sri Lanka cả. 

Chánh quyền của Sri Lanka thời đó lãng phí, tham nhũng nên mới vay nợ của Trung Quốc để thực hiện những phương tiện không phù hợp với nền kinh tế, và cuối cùng nợ ngập đầu, đành phải để cho Trung Quốc làm chủ hải cảng chiến lược 99 năm. 

7. 2. Bẫy nợ. Trung Quốc chiếm cảng Hải Phòng của Việt Nam như thế nào? 

Lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Quốc về chính trị, kinh tế và nợ nần chồng chất, do bọn tay sai Hán ngụy có truyền thống bán nước tạo ra. 

Nợ trong chiến tranh, để tiến hành xâm lược miền Nam, thống nhất để đưa cả nước lên CNXH. 

Và mới đây, vay nợ của Trung Quốc để thực hiện dự án xe điện treo Cát Linh-Hà Đông. Dự án ban đầu do Trung Quốc cho vay 552 triệu USD, khởi công tháng 11 năm 2013. Dự án được thi hành buổi đực buổi cái, câu giờ rồi đòi tăng nợ, từ 552 triệu USD lên 868 triệu USD, nghĩa là tăng 316 triệu USD. 

Thái độ lật lọng nầy chỉ có chủ tớ họ biết nhau mà thôi, người dân không biết nguyên nhân là gì. Dự án chậm trễ 5 năm sau khi Nguyễn Phú Trọng dâng cảng Hải Phòng làm đầu cầu của vành đai trên biển của “Con đường Tơ lụa thế kỷ 21”, mà tên chính thức là “Sáng kiến Một Vành Đai, Một Con Đường” (Nhất Đới. Nhất Lộ. One Belt. One Road) 

7. 3. Thoát Trung 

1). Trường hợp Malaysia 

Trung Quốc dùng tiền bạc, cho vay để lôi kéo các con nợ đứng về phe họ chống lại Hoa Kỳ, nhưng âm mưu đó bị phát hiện. Bài học của Sri Lanka làm cho nhiều nước tỉnh ngộ. Các quốc gia con nợ nhận rõ chân tướng là cái bẫy nợ của Trung Quốc. 

Ngày 21-8-2018, Thủ tướng Malaysia là ông Mahathir Mohamad tuyên bố hủy bỏ hai dự án “bất công” trị giá 22 tỷ USD, trong đó có dự án đường cao tốc trị giá 20 tỷ USD. 

Ông Mahathir cho rằng Trung Quốc là thực dân kiểu mới, và cựu thủ tướng Najib Razak đã nhận hối lộ của Trung Quốc nên ký những thỏa thuận bất công. Ông Najib Razak đang đối mặt với 32 tội như rửa tiền, lạm dụng quyền lực, biển thủ…Vợ ông là bà Rosmah Mansor bị Ủy ban Chống Tham nhũng bắt giữ ngày 3-10-2018 về tội rửa tiền. 

2). Trường hợp các nước khác 

Nhiều nước trước kia đã ngả sang Trung Quốc, nay đã tỉnh ngộ, sớm muộn gì cũng đảo chiều, chống lại Trung Quốc. Philippines là một ví dụ cụ thể. Tổng thống Rodrigo Duterte đã có ba lần chỉ trích Trung Quốc trong 10 ngày. 

Myanmar, Lào, Thái Lan, Campuchia cùng đòi Trung Quốc giảm quy mô của các dự án nhiều tiền. 

Chiến lược Nhất Đới Nhất Lộ của Trung Quốc đang nẩy nở những mầm mống đảo chiều. Chống lại Bắc Kinh. 

8. Trung Quốc dịu giọng, xuống nước 

Hãng Reuters đưa tin, ngày 1-11-2018, Thủ tướng Lý Khắc Cường nói với các nghị sĩ Mỹ đang thăm Trung Quốc, là hai nước có thể đưa quan hệ trở lại bình thường. “Chúng tôi hy vọng rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ nhượng bộ nhau và cùng làm việc trong tinh thần tôn trọng nhau và bình đẳng. Bằng cách nầy hai nước chúng ta có thể vượt qua những khác biệt và có sự sáng suốt để vượt qua những trở ngại và đưa mối quan hệ của chúng ta tiến lên trên một tầm cao hơn”. 

Phía Trung Quốc đã dịu giọng, xuống nước, cho thấy Bắc Kinh có vẻ nhượng bộ, chịu trả lại công bằng mậu dịch mà từ lâu đã chơi trội đối với Hoa Kỳ. Nếu Bắc Kinh thực tâm như thế thì Trung Quốc sẽ nổ lực xoay qua măt trận quân sự ở Biển Đông. 

Nhiều phiên đàm phán sẽ diễn ra, mỗi bên nhường một chút thế là cuộc chiến thương mại sẽ được xếp qua một bên, xem như giải quyết xong. 

Tổng thống Donald Trump lại ghi thêm một bàn thắng, sau vụ hạt nhân của Bắc Hàn. 

9. Vấn đề hóc búa ở Biển Đông 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 10a   (xem attachment tr. 9 - DL 188)





Chien luoc moi cua Trump - Hinh 10b   (xem attachment tr. 10 - DL 188)




Hình về tranh chấp biển đông

9. 1. Khó “trục” binh lính Tàu ra khỏi Biển Đông 

Biển Đông là cái yết hầu quyết định sự sống còn của Trung Quốc vì họ phải qua thủy lộ nầy để ra Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. 

Vậy việc bảo vệ an toàn cho tự do hàng hải qua vùng Biển Đông nầy phải được giải quyết như thế nào? 

Không thể ký một hiệp ước hay một thỏa thuận với Trung Quốc để bảo đảm tự do cho con đường hàng hải nầy, vì chủ trương bá quyền, bành trướng và vì bản chất tham vọng làm bá chủ thiên hạ và bản chất Cộng Sản không thể tin tưởng được qua những giấy tờ thỏa thuận. 

Biện pháp có hiệu quả nhất là phải loại bỏ những đảo nhân tạo và tiêu diệt tất cả vũ khí và trang thiết bị quân sự và cả con người điều khiển vũ khí đó. 

9. 2. Khó tránh khỏi chiến tranh ở Biển Đông 

Tổng thống Donald Trump tuyên bố: “Trung Quốc sẽ không có một tấc đất nào ở Biển Đông”. 

Bộ trưởng Quốc phòng TQ Ngụy Phụng Hòa đáp trả: “Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ một tấc lãnh thổ nào dù đó là Đài Loan hay ở Biển Đông”. 

Tập Cận Bình chỉ thị cho Bộ Chỉ Huy Nam Hải: “Chúng ta phải tăng cường diễn tập để chiến đấu và chiến thắng ở Biển Đông. 

Cố vấn an ninh của Tổng thống Trump, ông John Bolton, trả lời phỏng vấn của đài Hugh Hewitt, cho biết Mỹ sẽ khai thác dầu khí ở Biển Đông, cho dù có hay không có Trung Quốc. 




Chien luoc moi cua Trump - Hinh 11a   (xem attachment tr. 10 - DL 188)



Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton



Chien luoc moi cua Trump - Hinh 11b (  xem attachment tr. 10 - DL 188)



Phó Tổng thống Mike Pence 

Ngày 31-8-2018, Đô đốc Tư Lệnh Hải Quân Hoa Kỳ, John Richardson cho biết: “Hải Quân Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ gặp nhau ngày càng nhiều hơn trên biển lớn”. 

Phó Tổng thống Mike Pence nói: “Hải Quân Hoa Kỳ không “xuống nước”, không nhượng bộ mà phải cương quyết hơn trước sự khiêu khích của tàu Trung Quốc. Bất chấp sự quấy rầy, liều lĩnh như thế nào của tàu Trung Quốc thì Hải Quân Hoa Kỳ sẽ tiếp tục cho máy bay và tàu chiến tuần tra trên biển và hoạt động ở bất cứ nơi nào mà luật pháp cho phép. 

10. Kết luận 

Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đặt Ấn Độ vào vai trò cốt cán ở Ấn Độ Dương, mà trước kia không có. Nhật Bản, Hàn Quốc và Úc cũng có vai trò tích cực trong chiến lược nầy. 

Đồng minh của Mỹ như Anh, Canada… cũng tham gia bảo vệ tự do hàng hải đi qua Biển Đông. 

Tàu Cộng bị lật mặt là an gian, ăn cắp và ăn cướp. Lộ mặt thực dân kiểu mới, dùng bẫy nợ đế đoạt lãnh thổ các nước trong chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường. Việc Thoát Trung đã bắt đầu. 

Tàu Cộng không có chính nghĩa, không có đồng minh cho nên khi cuộc chiến nổ ra thì Tàu Cộng thua ngay từ hiệp đầu. Đó là nhận xét của tác giả Ngụy Kinh Sinh. 

Trên youtube, một nguồn tin tự cho là tuyệt mật, nói rằng Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, James Mattis đến VN lần thứ hai, đưa ra cho người đồng nhiệm là tướng Ngô Xuân Lịch kế hoạch tổng quát là đánh Tàu Cộng ở Biển Đông, và yêu cầu VN tham dự làm đồng minh của Hoa Kỳ. 

Ai ai cũng biết Nguyễn Phú Trọng là Hán ngụy rồi. Việt Cộng đi con đường nào thì cũng bị lãnh thẹo cả. 

Minnesota ngày 4-11-2018 

Trúc Giang 
danlambaovn.blogspot.com

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

NGƯỜI VIỆT MÀ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI VIỆT (BsTrần Văn Tích)

NGƯỜI VIỆT MÀ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI VIỆT

(BsTrần Văn Tích)


LGT: hiện giờ phải phân biệt hai loại người Việt ở hải ngoại: người Việt (VNCH) và người Việt (VC và người dân XHCN VN). Mời xem bài viết hay của BS Trần Văn Tích ở Đức về đề tài này.Cũng cảm ơn BS Tích đã nỗ lực cho chính quyền sở tại biết, cộng đồng người Việt quốc gia tị nạn cộng sản khác với cái gọi là “nhóm người Việt tiến bộ của cộng sản VN”. Mong rằng, các vị chủ tịch tổ chức cộng đồng khác nên theo gương BS Trần Văn Tích trong nỗ lực bào vệ cộng đồng quốc gia. Cũng hy vọng, lớp người trẻ trong nước không thích CS sẽ rút tỉa được một bài học cho chính mình khi đọc những bài như bài này.
Người Việt mà không phải là Người Việt
Trần Văn Tích
 Đa số người đọc bài “Người Việt ăn cắp” ở Đức của Phạm Thị Hoài xuất hiện trên net tuần vừa qua đều hiểu rằng người Việt được nói trong bài là người Việt mới, người Việt tiến bộ, người Việt xã hội chủ nghĩa CSVN. Phạm Thị Hoài kể rõ lai lịch của họ : họ gốc gác Nghệ an, Quảng bình; họ tụ tập sinh hoạt tại chợ Đồng Xuân Berlin. Một số người Đức cũng hiểu như thế. Dẫu vậy, vấn đề thanh minh cho công luận Đức am tường sự thực vẫn thường cứ phải đặt ra.
Chuyện con mèo Mungo
 Phạm Thị Hoài kể rằng người Việt từng ăn cắp mèo. Nghe có vẻ nhân đạo. Hàng xóm Đức không chăm sóc mèo để nó đi hoang, đói khát, ta ăn cắp ta mang về nuôi nấng đúng tiêu chuẩn văn minh; thiết tưởng cũng là một cách góp phần bảo vệ súc vật. Nhưng số phận con mèo Mungo thì khác.
Tờ báo Bild là một tờ báo bình dân phổ biến rất rộng rãi. Số báo ra ngày thứ sáu 19.09.2014 đăng bài tường thuật chi tiết về chuyện con người mới xã hội chủ nghĩa (CSVN) tên Trần Quí xử lý con mèo Mungo.
Trần Quí có năm con, sinh sống ở Andernach, một thành phố nhỏ, có lối ba vạn dân, nằm trên sông Rhein. Ông ta bắt con mèo Mungo của hàng xóm và dùng đèn khí Bunsen nướng vàng để nhậu. Đi kèm với bản tin tường thuật nội vụ, tờ Bild còn trình bày một bức ảnh minh hoạ rất lớn, chiếm gần nửa trang báo vẽ cảnh Trần Quí xách mèo Mungo nướng trên ngọn lửa.
Cùng ngày, tờ Daily Mail-Online cũng loan tin nướng mèo Mungo, tin loan bằng tiếng Anh. Khác với thông lệ, cả hai nguồn tin tức đều ghi trọn vẹn tên và họ thủ phạm, thay vì ghi tắt hay đổi tên đổi họ. Cả địa phương Andernach náo động khi được thông báo tin tức. Láng giềng của Trần Quí hoảng hốt đã đành mà trọn thành phố đều lo nhốt mèo thật kỹ... Hai bà hàng xóm của Trần Quí, Christina Sarwatka và Stephanie Jung kêu cứu với cảnh sát. Toàn thể cộng đồng mèo Andernach bị cấm trại một trăm phần trăm.

Ngày 22.09.2014, nhân danh Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức, tôi viết thư cho Sở Cảnh sát Andernach. Tôi trấn an giới chức công quyền địa phương là người tỵ nạn Việt Nam không có thói quen ăn thịt mèo và tôi xin hai bà hàng xóm của gia đình thủ phạm giết mèo Mungo nhận cho lời chia buồn và niềm tiếc nuối. Cảnh sát gọi ngay điện thoại phúc đáp và câu hỏi đầu tiên người Đức nêu ra là: làm sao tôi biết tên con mèo bị nướng?.
Tôi trả lời: Cả báo tiếng Đức tiếng Anh lẫn báo giấy báo mạng đều có đăng tên con mèo nạn nhân. Tôi cũng hỏi tình hình sở tại hiện thời ra sao. Cảnh sát cho biết còn xôn xao lắm vì thiên hạ ai cũng sợ cho số phận mèo nhà. Tôi xin số điện thoại tưgia của đồng hương thủ phạm nhưng tất nhiên cảnh sát từ chối. Tôi không biết bao lâu sau Andernach mới hết thiết quân luật đối với đội ngũ mèo.
Phát huy sáng kiến phạm pháp
– Người Việt tiến bộ thường tham gia trồng cần sa “đại trà“ trên khắp thế giới cho nên thường bị ở tù. Tháng 10.2010, Toà án Địa phương Magdeburg kết án ba người vì tội trồng cây ma túy tại trại Atzendorf, tiểu bang Sachsen-Anhalt, thuộc lĩnh vực Đông Đức cũ. Chủ trại Petro H. lãnh bốn năm rưỡi tù giam, Tân Hoài P. ba năm rưỡi tù giam và Quốc Cường D. hai năm rưỡi tù giam. Khác với trường hợp nướng mèo, tên các can nhân trồng cây độc dược đều viết tắt.
 – Ngày 04.09.2011, một phụ nữ Việt Nam đến từ Berlin bị còng tay đưa ra khỏi máy bay của chuyến Vietnam Airlines số 544 sắp cất cánh ở phi trường Frankfurt am Main đi Hà nội với gần một triệu Euro chất trong hai vali. Tiền giấy cuộn chặt và giấu trong những chai nước xốt cà chua. Nữ nghi can bị xem là tham gia rửa tiền.
– Ngày 19.12.2013, nhân viên quan thuế Đức chận giữ Đại sứ Việt cộng tại Thổ Nhĩ Kỳ The Cuong Nguyen – báo Đức không bỏ dấu tên họ – khi nhân viên ngoại giao này từ Ankara đến Frankfurt am Main trên chuyến phi cơ TK1619 của Hàng không Thổ mang theo trong người gần hai chục ngàn Euro mà không khai báo. Người Đức lại nghi đây là một dịch vụ rửa tiền phạm pháp.
Tổng lãnh sự Việt cộng ở Frankfurt phản đối vì như vậy là vi phạm qui chế miễn dịch đối với giới chức ngoại giao... Cuối cùng, nghi can phải đóng ba ngàn năm trăm đôla tiền bảo hiểm (!) để được bay tiếp về Hà nội. Viên đại sứ ViXi bảo rằng số hiện kim mang theo người là để cứu trợ nạn nhân bão lụt ở quê nhà!
– Tờ taz phát hành tại Berlin ngày 27.01.2012 loan tin Pham Toan P., chủ sự phòng tại Đại sứ quán Việt cộng nhập viện điều trị nhưng không chịu thanh toán y phí. Phát ngôn viên Bệnh viện Vivantes, cô Mischa Moriceau, cho biết đương sự bị ung thư máu cấp tính, cần được xạ trị. Phí tổn lên đến từ mười lăm đến mười bảy ngàn Euro. Ngoài ra, còn cần một ngàn Euro mua vé máy bay khứ hồi cho em gái ông P. từ Việt Nam sang Đức để tiến hành cấy tủy. Nhà thương đòi thanh toán chi phí điều trị nhưng Đại sứ quán Việt cộng cứ một mực làm ngơ khiến dư luận Đức rất bất bình.
Thường xuyên thanh minh
Việt cộng dốc lòng yểm trợ tổ chức tự xưng là Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên bang Đức, Bundesverband der Vietnamesen in Deutschland e.V. (BVD), thành lập ngày 22.10.2011. Cung cách tự mệnh danh là tổ chức của người Việt trên toàn lãnh thổ Đức quốc đương nhiên là một hình thức tiếm danh. Tổ chức này được các cơ quan ngoại giao Việt cộng yểm trợ tối đa về tài chánh.
Thấy vẫn chưa đủ, nó nộp hồ sơ cho cơ quan BAMF (Bundesamt für Migration und Flüchtlinge, Cơ quan Liên bang về Di dân và Tỵ nạn) ở Nürnberg để xin tài trợ cho các hoạt động văn hoá xã hội (?). Đức nghe bùi tai nên cấp ngân khoản. Chưa được bao lâu, cả chục thành viên trong ban điều hành Hội Liên Hiệp công bố trên trang mạng thư gửi cho BAMF với nội dung không chịu trách nhiệm về thanh toán tài khoản được Đức cấp phát vì có sự lạm dụng bất hợp pháp!
Tổng Giám đốc BAMF là Tiến sĩ Manfred Schmidt. Mấy ngày nay ông ta xuất hiện nhiều lần trên tivi Đức vì vấn đề người tỵ nạn đang là thời sự nóng bỏng. Phụ tá cho Tiến sĩ Schmidt là Cô Anke Eckardt, coi như nữ Bí thư. Mấy lần tôi viết thư cho BAMF xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn chúng tôi không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gây ra trên đất Đức.
Ngày 12.03.2015, tôi đối diện với cả hai nhân vật, Tiến sĩ Manfred Schmidt và nữ Bí thư Anke Eckardt, tại 20. Forum Migration. Cố gắng tận dụng thời gian Stehpause (nghỉ giải lao đứng), tôi trực tiếp trình bày với hai nhân vật hữu trách Đức về cục diện bất thường ở Đức với hai tổ chức qui tụ người Việt khác nhau. Tiến sĩ Manfred Schmidt yêu cầu tôi viết một thư chính thức đề địa chỉ cô Anke Eckardt nhằm mô tả tỉ mỉ thực trạng phân chia hai nhóm người Việt tại Đức.
Tôi viết ngay thư theo yêu cầu với đề tựa Die zwei Organisationen von Vietnamesen in Deutschland (Hai tổ chức của người Việt tại Đức). Trong thư tôi nói rõ là chúng tôi không dính dáng gì đến Hội Liên Hiệp, trái lại vì biết rất rõ rằng đây là một tổ chức thống thuộc Đại sứ quán Việt cộng ở Berlin nên chúng tôi, vì lý do an ninh bản thân, luôn luôn tìm cách xa lánh nó. Tôi yêu cầu BAMF tiếp tay phổ biến giúp dữ kiện này đến các cơ quan hữu trách Đức.
Kết quả: cơ quan Otto Benecke Stiftung của Đức gửi thư mời tham gia hội thảo đến địa chỉ nhà riêng của tôi nhưng với tên người nhận là Ông Vũ Quốc Nam, vốn là Phó Chủ tịch phụ trách văn phòng của Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên Bang Đức!
Trong khi chống cộng, cá nhân tôi lâm vào hoàn cảnh phải thường xuyên tự tách rời khỏi cộng, tự cách ly với cộng. Cố gắng của tôi nhắm vào phía Đức để làm việc này đã đạt được kết quả, tuy rằng chưa trọn vẹn một trăm phần tram. Một người Việt Nam chỉ không muốn làm người Việt Nam nữa mà cũng thật là vất vả quá chừng.

Bs Trần Văn Tích
03-08-2015
  
MẤT GỐC

Nhiều khi thành thực quá cũng gây cho mình những bực mình. Trước đây ít lâu, tôi có viết một bài ngắn mang tựa đề: Tôi không phải dân Bắc. Tuần vừa qua, tôi lại viết bài : Hai nỗi cô đơn. Với 2 bài viết này, tôi nhận được khá nhiều điện thơ góp ý kiến, có người đồng ý, có người không đồng ý, nhưng cũng không có vấn đề gì quan trọng. Khi mình đã đưa ra một ý kiến, thì phải chấp nhận các lời phê bình.
Mới đây, khi đi ăn cưới cô cháu gái, tôi gặp anh Lâm Văn Bé, anh cười nói với tôi : Tôi hiểu ý anh, nhưng tôi nghĩ anh sẽ bị phản đối nhiều đó. Một lúc sau, gặp một ông bạn khác, ông này cũng nhã nhặn, nhưng hỏi móc tôi : Anh không sợ bị kết án là mất gốc??
Tôi hỏi lại ông:
– Theo anh, gốc của tôi là gì?
– Thì anh người miền Bắc. Tuy anh ở trong Nam lâu, lấy vợ miền Nam, nhưng gốc của anh là người Bắc..
 Tôi nản quá, nói với ông ta:
– Anh trật lất rồi. Gốc của tôi là Việt Nam Cộng Hòa.

Tôi là công dân của Việt Nam Cộng Hoà.
Những công dân VNCH có người sanh tại Miền Bắc, có người sanh tại Miền Trung, có người sanh tại Miền Nam, nhưng họ đều có chung một nền văn hóa, tôi gọi văn hóa Miền Nam...Gọi như vậy là để phân biệt với các công dân của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, ngày xưa gọi là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Ngày nay, trong nước, còn sót lại những công dân cũ của VNCH. Tại Hải Ngoại, đa số là người của VNCH. Tại Việt Nam, những người sống tại Miền Bắc trước 1975 là công dân của CHXHCNVN.
Hiện nay, đại đa số người Việt Nam trong nước là các công dân của CHXHCNVN. Người Việt Nam, nói chung, có cùng một tiếng nói, nhưng nói cùng một thứ tiếng không có nghĩa là cùng một tổ quốc. Người Anh, người Úc, người Mỹ, cùng nói Tiếng Anh, nhưng họ không cùng một tổ quốc. Cũng vây, người Việt Nam Công Hòa và người của CHXHCNVN không cùng một tổ quốc.
Với tôi, người của CHXHCNVN rất xa lạ : Họ nói khác tôi (tiếng Việt Cộng), họ suy nghĩ khác tôi, sống khác tôi, thậm chí lái xe, chưởi thề, ăn mặc, hát, đóng kịch, mọi thứ đều khác. Họ có một lá cờ khác, một bài quốc ca khác, những anh hùng khác, những thần tượng khác. Những người đó là gốc của tôi hay sao ??? Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là tổ quốc của tôi hay sao??
Không, gốc của tôi là VNCH, tổ quốc của tôi là Việt Nam Cộng Hòa.
Công dân của VNCH là công dân VNCH và công dân của CHXHCNVN là công dân của CHXHCNVN. Hai khối người, nhưng cũng là hai nỗi cô đơn. Hai nỗi cô đơn này hiện hữu tại trong nước, nhưng cũng hiện hữu tại Hải Ngoại.
Bây giờ, giả thử có một ông đảng viên CS nào kêu gọi nới rộng tự do một chút, cởi mở hơn một chút, sửa sai chế độ của họ một chút, thì đó là việc của họ. Riêng tôi, Cộng Sản phải được xóa bỏ toàn bộ. Sửa nó? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Trần Mộng Lâm


HUYỀN THOẠI VỀ SIÊU CƯỜNG TRUNG CỘNG

(THE MYTH OF CHINA AS SUPERPOWER)
By J.R. Dunn
Phạm Nguyên Trường dịch
American Thinker
January 9, 2019


Thời Chiến tranh Lạnh người ta nói nhiều về sức mạnh vĩ đại của Liên Xô. Người ta bảo chúng ta rằng Liên Xô là siêu cường ngang hàng với Mỹ, thậm chí có thể còn hơn Mỹ. Biểu tượng này được cánh tả, tức là những muốn Liên Xô chiến thắng và những người theo chủ nghĩa hòa bình - hy vọng ngăn chặn chiến tranh trước khi nó có thể bắt đầu - truyền bá, và được đoàn quân khổng lồ những người theo phái tự do lặp lại vì họ nghe thấy hai nhóm người kia nói như thế. (Phần lớn chủ nghĩa tự do có thể được giải thích theo cách này. Đấy là ý thức hệ “Tôi nghe người ta nói thế”).

Không cần phải nói rằng đó là điều nhảm nhí được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Sự sụp đổ của Liên Xô cuối thập niên 1980 cho thấy Liên Xô chưa bao giờ là cường quốc - một nền kinh tế không sản xuất, vũ khí không hoạt động, dân chúng nghiện rượu và tuyệt vọng. “Nước Bulgaria với vũ khí hạt nhân”, một người nào đó đã mô tả nó như thế, và không thể nào chân thật hơn. Hiện nay cũng vẫn thế, mặc cho những lời thề thốt của Vladimir Putin, có khả năng là nó sẽ vẫn như thế trong tương lai có thể nhìn thấy được.

Người ta cũng đang sử dụng những ngôn từ tương tự như thế khi nói về Trung Cộng. Người ta bảo rằng Trung Cộng là quốc gia đang vươn lên. Chẳng bao lâu nữa nền kinh tế lớn thứ hai trên trái đất sẽ trở thành nền kinh tế hàng đầu. Một tỷ rưỡi người đều được học hành nhiều hơn bất kỳ người Mỹ nào khác; sức mạnh quân sự không thua kém ai, với những vũ khí tối tân mà chúng ta chỉ có thể há hốc mồm đứng nhìn. Một quốc gia đang thể hiện quyền lực trên Thái Bình Dương và đang đi vào Ấn Độ Dương, Châu Phi và Trung Đông mà không ai phản đối.

Chúng ta đã nghe những người như Thomas Friedman nói như thế, ông này đã dành phần lớn sự nghiệp của mình để tìm kiếm Mussolini của riêng mình. Các nhân vật sâu sắc hơn trên toàn phổ chính trị lặp đi lặp lại như thế. Trên thực tế, có thể nói mà không cường điệu rằng điều đó đã trở kiến thức chung của mọi người.

Hỏi rằng nó đúng đến mức nào là vô ích. Câu hỏi thích đáng là liệu nó có chứa một tí sự thật nào hay không.

Dù Trung Cộng có những sức mạnh nào, nước này có ba điểm yếu chết người, cả ba đều làm tê liệt, tất cả đều là những điểm yếu, không ít thì nhiều, đều do họ tự gây ra cho mình, bất kỳ người nào để ý cũng đều biết rõ. Nhưng trong các cuộc tranh luận hiện nay, cả ba điểm yếu này đều bị trình bày sai hoặc không được nhắc tới.

Trung Cộng Đại Dương Xanh (Blue China) - Đó là thuật ngữ Trung Cộng sử dụng để mô tả Biển Đông, mà họ tuyên bố - bất chấp luật pháp quốc tế - là lãnh thổ của Trung Cộng với lý do là tàu Trung Cộng đi qua đó trong suốt nhiều thế kỷ trước. (Sử dụng logic này, vùng biển Nam Cực là một phần của Connecticut, vì những người săn cá voi Mỹ đã lùng sục khắp khu vực này suốt thế kỷ XIX).

Thực tế là không có mảnh đất nào trong khu vực này để người Trung Cộng được yên – từ năm 2013, họ bắt đầu tạo ra chúng, họ sử dụng hàng chục tàu cuốc để bồi đắp các rạn san hô thành những hòn đảo có kích thước kha khá, chủ yếu là ở Trường Sa và Hoàng Sa. Rồi họ xây dựng các căn cứ quân sự, sân bay, lắp trạm radar và vị trí đặt tên lửa. Yêu sách của Trung Cộng chồng lấn quyền sở hữu của Philippines, Indonesia, Đài Loan, Brunei và Việt Nam. Không nước nào công nhận các tuyên bố đó.

Trung Cộng coi đây là một cuộc tập kích không bao giờ sửa lại được nữa - một thực tế mới của cuộc sống mà tất cả phải cúi đầu chấp nhận. Quan điểm của Trung Cộng vững như bàn thạch, tốt nhất là nhượng bộ.


Đường 9 đoạn mà Trung Cộng tự ấn định

Trên thực tế, Trung Cộng không xây dựng được nhiều pháo đài bất khả xâm phạm hơn là Nhật Bản từng xây dựng hồi trước Thế chiến II; mà nước này hiện đang gặp một loạt rắc rối. Trung Cộng đang thách thức hai quốc gia hàng hải giàu kinh nghiệm nhất trên trái đất là Mỹ và Nhật Bản (Trung Cộng cũng đã tìm cách thực hiện chiến lược tương tự ở vùng Biển Hoa Đông). Kế hoạch của Trung Cộng nhằm bảo vệ “Blue China”, được gọi là “chống xâm nhập khu vực” (area demial) - hải quân Mỹ sẽ làm những việc Trung Cộng muốn làm – tấn công dồn dập vào khu vực lắp đặt hỏa tiễn của Trung Cộng. Trung Cộng không thể làm như thế. Bất kỳ cuộc xung đột nào cũng sẽ chấm dứt trong vòng 72 giờ và bất lợi cho Trung Cộng. (Riêng vấn đề này, điều gì sẽ xảy ra với những “hòn đảo” bằng cát nhân tạo này khi một trận cuồng phong thổi qua, thường là cứ vài năm lại có một trận?)

Trung Cộng có thể tiếp cận với các lân bang như một cường quốc thân thiện, quan tâm đến việc giúp đỡ họ khai thác tài nguyên trong khu vực, như Mỹ làm ở Tây bán cầu. Nước này có thể trở thành cực thứ hai trong cuộc cạnh tranh với Mỹ ở Tây Thái Bình Dương, thể hiện thiện chí và thành lập các liên doanh hợp tác. Nhưng, các quốc gia trong khu vực lại đang phẫn nộ và sợ hãi (cụ thể là Việt Nam - Trung Cộng đã sát hại hàng trăm người Việt Nam trong khi xâm chiếm giữ khu vực này). Đó là cơ hội đã bị mất, không thể trở lại. Trung Cộng đã đơn phương tạo ra một trong những điểm nóng trong giai đoạn đầu thế kỷ XXI. “Đế chế” hàng hải của nước này được xây dựng trên cát.

Mất cân bằng dân số - “chính sách một con” của Trung Cộng là một ví dụ trên bình diện thế giới về những hậu quả không lường trước được. Kiểm soát dân số, được Đảng Cộng sản khởi xướng vào tháng 9 năm 1980. Chính sách này cấm gia đình có quá một con, trừ những hoàn cảnh đặc biệt. Chính sách này đi ngược lại những thành kiến từ lâu đời - ở Trung Cộng, cũng như ở hầu hết các nước châu Á, con trai được đánh giá cao vì cả lý do kinh tế lẫn tôn giáo. Phụ nữ lấy chồng không còn là người của gia đình, nghĩa là họ không ở nhà để chăm sóc cha mẹ già. Con trai phải giữ các truyền thống tôn giáo liên quan đến tổ tiên nhằm đảm bảo rằng đời sống ở thế giới bên kia được kính trọng và ổn định. (Việc này vẫn được thực hiện khá nghiêm túc, mặc dù Trung Cộng đã thực hiện chính sách vô thần trên phạm vi toàn quốc). Kết quả là hàng triệu bé gái bị thảm sát - phá thai và giết trẻ sơ sinh. Hiện nay, Trung Cộng công nhận số nam giới thừa là khoảng 4%, nhưng có thể cao hơn rất nhiều. Có nghĩa là hàng triệu đàn ông Trung Cộng sẽ không bao giờ lấy được vợ và, trong nhiều trường hợp, sẽ không bao giờ có bạn gái. Chắc chắn sẽ dẫn đến thất vọng, tức giận và biểu lộ bằng hành động.

Tác động khác là số người già quá đông, trong khi không có đủ người trẻ để nuôi họ, vấn đề an sinh xã hội làm lu mờ mọi vấn đề an sinh xã hội ở phương Tây.

Giải pháp của Trung Cộng dường như là đơn giản: Bắn bỏ những người yếu đuối và để cho những ông bà già chết đói. Dù thế nào, cũng có nghĩa là xã hội sẽ biến động dữ dội.

Tín nhiệm xã hội (Social Credit) – Vụ náo loạn tâm trí gần đây nhất của cộng sản Trung Hoa là hệ thống “Tín nhiệm xã hội” (shehui xinyong), không liên quan gì đến những đề xuất cùng tên về kinh tế của chủ nghĩa không tưởng hồi đầu thế kỷ XX. Theo hệ thống của Trung Cộng, mỗi công dân đều được cấp 1.000 “điểm tín nhiệm” và sau đó bị theo dõi trên mạng, theo dõi bằng thiết bị điện tử và xã hội. Bất kỳ hoạt động “phản xã hội” hoặc chống Đảng nào cũng đều bị trừ điểm tín nhiệm. Không bao giờ thêm. Khi điểm giảm xuống một mức nhất định thì sẽ bị phạt (Không rõ chính xác là mức nào. Cũng không rõ giá phải trả cho mỗi lần vi phạm là bao nhiêu, các chi tiết khác cũng tương tự như thế). Hình phạt bao gồm cấm đi máy bay và đuổi khỏi các trường học danh tiếng đến không cho truy cập internet.

Trung Cộng vận động bỏ qua chính sách này bằng cách so sánh với các chương trình khách hàng trung thành của phương Tây và khẳng định rằng chưa áp dụng trên toàn quốc. Trên thực tế, đó là khía cạnh tiêu biểu của chế độ cộng sản Trung Cộng, nới lỏng một thời gian trước khi siết chặt lại. Trong thập niên 1950, Mao tung ra chiến dịch “Trăm hoa đua nở”, khuyến khích phê phán Đảng, sau vài năm là Đại Cách mạng Văn hóa, những người phê phán bị bắn bỏ hoặc bị đầy tới sa mạc Gobi.

Dù muốn dù không, mọi tiến bộ - xã hội, khoa học, nghệ thuật - đều được thúc đẩy bởi những người không theo đảng phái nào như Beethoven, Tesla, Einstein, Patton, Kubrick, Trump... tất cả đều là những người theo chủ nghĩa cá nhân – khó tính, kiêu ngạo, hiếu chiến - những người đứng lên chống lại sức ỳ của xã hội, mà không cần quan tâm tới hậu quả. Câu chuyện của họ, từ Socrates trở đi, là câu chuyện của phương Tây. Với chương trình “Tín nhiệm xã hội”, Trung Cộng đang quay trở lại với thái độ sùng bái tình trạng ao tù nước đọng đã có tự ngàn xưa, dẫn đến những thảm họa lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác. Kết quả cuối cùng sẽ là xã hội phân tầng, hóa đá và tê liệt. Có bằng chứng cho thấy hiện tượng tê liệt đang xảy ra ngay trong lúc này.

Ngoài những khiếm khuyết này, Trung Cộng còn có hệ thống ăn cắp sở hữu trí tuệ trên phạm vi toàn thế giới, cướp bóc mọi truyền thống nghiên cứu và học vấn nghiêm túc. Chưa ở đâu nạn ô nhiễm môi trường lại cao đến như thế, nó tàn phá sức khỏe cộng đồng chưa từng thấy. nhưng mức độ khủng khiếp thì không thể nghi ngờ. Các tỉnh vùng Trung Á thường xuyên sẵn sàng nổi dậy. Hầu hết các lân bang của Trung Cộng, trong đó có Nhật Bản, Ấn Độ và Việt Nam đều có thái độ thù nghịch công khai với nước này.

Một số thất bại khó thấy hơn. Một nhà hàng nổi tiếng gần Bắc Kinh có khu ẩm thực nằm xung quanh một cái hố lớn, trong đó có những con sư tử, được cho ăn dê sống, cừu sống và các con vật nuôi khác để cho thực khách xem. Mức độ suy đồi vượt xa phương Tây (chỉ riêng khái niệm này đã làm rối loạn tâm trí rồi) và làm người ta nghĩ tới những vấn đề xã hội và tâm lý nghiêm trọng chưa được nhận thức, chứ chưa nói tới giải quyết.

Người ta bảo chúng ta rằng những vấn đề này đang được nhà lãnh đạo quốc gia, tương tự như Mao, nhưng có sức hấp dẫn và lôi cuốn của một người trẻ hơn giải quyết – xin đừng quên rằng đảng của ông ta được đưa từ dưới lên trên, với những bản sao theo lối vô tính của chính ông ta.

Những quan niệm sai lầm về Liên Xô làm cho Chiến tranh Lạnh kéo dài vô ích thêm hàng thập kỷ. Các quốc gia phương Tây, vì sợ sức mạnh không hề có của Liên Xô, đã uốn gối khom lưng trước Điện Kremlin, tạo điều kiện cho người Nga chểnh mảng hơn bất kỳ dân tộc nào khác trong lịch sử, và làm việc cật lực nhằm che đậy tội ác của Liên Xô. Mỗi khi Liên Xô bắt đầu lả đi là một đội cứu quân cứu thương phương Tây lại được phái đi để dựng nó dậy. Chỉ khi Reagan chấm dứt quá trình này, thì Liên Xô và hình ảnh nhân tạo của nó mới sụp đổ.

Nhìn lại, ta thấy rõ những điểm yếu của Liên Xô, nhưng khi đó rất ít người nhìn thấy chúng, và sự đồng thuận là ngớ ngẩn. Trung Cộng cũng có nhiều điểm yếu như thế, cùng với những thất bại mới mà người phương Tây thiếu trí tưởng tượng sẽ không bao giờ có thể nghĩ ra được. Dù có làm gì, chúng ta cũng không được lặp lại những sai lầm của thời Chiến tranh Lạnh.

By J.R. Dunn
Phạm Nguyên Trường dịch
American Thinker

THE MYTH OF CHINA AS SUPERPOWER
By J.R. Dunn
American Thinker
January 9, 2019

Back in the days of the Cold War, much was said about the titanic power of the Soviet Union.  The USSR, we were told, was a superpower the equal of the United States, possibly even superior.  This meme was spread by lefties who wanted the USSR to win, by sincere pacifists hoping to stop war before it could begin, and by an enormous cohort of liberals who repeated it because they heard it from the first two.  (Much liberalism can be explained this way.  It's the ultimate "I heard it from somebody" ideology.)

Needless to say, it was gibbering nonsense.  The late '80s Soviet collapse revealed that the USSR was never any kind of power at all – an economy that didn't produce, weapons that didn't work, a populace addicted to drink and overwhelmed with despair.  "Bulgaria with nukes" is how someone characterized it, and truer words were never spoken.  That remains the case today, despite Vlad Putin's chest-beating, and it's likely to remain the case as far ahead as anyone can see.

The same trope is being repeated regarding China.  China, we are told, is the coming nation.  The second largest economy on Earth, soon to be the first.  A billion and a half people, each more educated than any American; a military power second to none, with advanced weapons of a nature that we can only gape at.  A country exercising its power over vast reaches of the Pacific and moving into the Indian Ocean, Africa, and the Mideast with no one to oppose it.

We hear this from the likes of Thomas Friedman, who has spent much of his career looking for his personal Mussolini.  It's repeated by deeper figures across the political spectrum.  In fact, it can be said without exaggeration to have become received wisdom.

There's no point in asking how true this is.  The proper question to ask is whether it embodies any truth at all.

Whatever strengths China may possess, it has three enormous weaknesses, all of them crippling, all self-inflicted to one degree or another, all apparent to anyone who cares to look.  All have been misrepresented or go unmentioned in the current debate.

Blue China.

That's the term China uses to describe the South China Sea, which, it claims, in defiance of international law, to be Chinese territory on the grounds that Chinese ships passed through centuries ago.  (Using this logic, the Antarctic Ocean is part of Connecticut, since U.S. whalers scoured the region throughout the 19th century.)

The fact that there are next to no land areas in the region didn't bother the Chinese – they set out to create them, using dozens of dredges to expand reefs into good-sized islands, largely in the Spratlys and Paracels, starting in 2013.  They then built military installations, constructing airfields, radar installations, and hundreds of missile sites.  Chinese claims encroached on the property of the Philippines, Indonesia, Taiwan, Brunei, and Vietnam.  None acknowledged them.

Western China hands view this as a coup de main that cannot ever be undone – a new fact of life that all must accept with lowered heads.  The Chinese position is impregnable, and it's best simply to give in.

In fact, China hasn't created an impregnable line of fortresses any more than Japan did prior to WWII; rather, it now has a collection of hostages to fortune.  China is challenging the two most experienced maritime nations on earth, the U.S. and Japan (it's attempted a similar strategy involving the East China Sea as well).  The Chinese plan to defend "Blue China," termed "area denial," depends on the U.S. Navy doing exactly what the Chinese want it to – to charge wildly into Chinese missile range.  This is unlikely.  Any conflict would be wrapped up within 72 hours, and not in China's favor.  (For that matter, what happens to these artificial sand-based "islands" when a typhoon whips through, as they tend to every few years?)

China could have approached neighboring nations as a friendly power interested in helping them exploit the region's resources, much the way the U.S. behaves in the Western Hemisphere.  It could have set itself up as a second pole in competition with the U.S. in the Western Pacific, building up goodwill and establishing cooperative ventures.  Instead, the countries of the region are outraged and frightened (Vietnam in particular – China murdered several hundred Vietnamese in seizing the area).  It's a lost chance, one that will not return.  China has unilaterally created one of the major flashpoints of the early 21st century.  Its maritime "empire" is built on sand.

Population imbalance.

China's "single-child policy" is a world-class example of unintended consequences.  Initiated by the Communist Party in September 1980 to control population, the policy forbade more than one child outside exceptional circumstances.  It immediately ran up against cultural preconditions – in China, as in most of Asia, male children are prized for both economic and religious reasons.  Females marry out of the family, which means they are not available to care for elderly parents.  It is also up to the male child to maintain religious observances regarding ancestors to assure a worthy and stable afterlife.  (This is still taken quite seriously even with China's policy of national atheism.)  The result was a wholesale massacre of females by both abortion and infanticide measuring in the millions.  Today China has a surplus of males, officially acknowledged as being around 4% but probably much higher.  This means that millions of Chinese men will never marry and, in many cases, will never have a girlfriend.  This will inevitably lead to frustration, anger, and acting out.  The Chinese version of Fight Club will be no joking matter. 

Another effect is legions of older people with not enough of a younger population to support them, a social security problem that dwarfs any such in the West.

The Chinese solution is likely to be simplicity itself: shoot the punks and let the geezers starve.  Either way, it means social upheaval.

Social Credit.

The most recent Chinese communist brainstorm involves the "Social Credit" (shehui xinyong) system, which has no connection whatsoever to the utopian early 20th-century economic proposal of that name.  Under the Chinese system, citizens are issued 1,000 "credits" and then monitored cybernetically, electronically, and socially.  Any "anti-social" or anti-party activity results in credits being taken away.  It's impossible to add points.  After points drop to a certain level (It's unclear exactly what this actually is.  It's also unclear how many points each offense costs, along with other details.), penalties kick in.  These range from being banned from airline travel and expelled from high-ranking schools to cutting down internet access and taking your dog away.

The China lobby excuses the policy by comparing it to Western customer loyalty programs and asserting that it's not in place around the whole country yet.  In truth, it's a typical aspect of Chinese communism, which loosens the reins for a period before tightening them again.  Mao instituted the "Thousand Flowers" campaign in the '50s that encouraged criticism of the party, following up a few years later with the Great Cultural Revolution, in which those critics were shot or sent to the Gobi.

Like it or not, progress of any sort – social, scientific, artistic – is propelled by the mavericks.  Beethoven, Tesla, Einstein, Patton, Kubrick, Trump...all individualists – cantankerous, arrogant, belligerent – who pushed against social inertia, no matter what the consequences.  Their story, from Socrates on, is the story of the West.  With the "Social Credit" program, China is returning to its immemorial preference for stasis, which has led to disaster time and again.  The end result will be a society that is stratified, ossified, and petrified.  There is evidence that this is occurring right now.

To these failings we can add an entrenched system of intellectual theft on a worldwide scale that curtails any tradition of serious research and scholarship.  Pollution on an order as yet unwitnessed elsewhere, ravaging public health to a degree unknown but doubtlessly horrendous.  Central Asian provinces constantly on the verge of revolt.  Open hostility from virtually all of China's neighbors, including such touch-me-not states as Japan, India, and Vietnam.

Some failings are more subtle.  A popular restaurant near Peking consists of dining areas surrounding a large pit containing a number of lions, who are fed live goats, sheep, and other livestock for the viewing pleasure of diners.  This is a level of decadence that leaves the West in the dust (itself a concept that boggles the mind) and suggests serious social and psychological issues that have yet to be acknowledged, much less grappled with.

And these problems, we're told, are going to be overcome by a national leader who poses as Mao while having the gravitas and charisma of a junior accountant – not to forget his national party stocked from bottom to top with virtual clones of himself.

Misconceptions about the USSR kept the Cold War going for decades longer than necessary.  Western states, in fear of nonexistent Soviet power, groveled before the Kremlin, allowing the Russians greater slack than any other nation in history, and worked assiduously to cover up Soviet crimes.  Every time the USSR began to fade, a Western EMT team was dispatched to put it back on its feet.  Not until Reagan did this process end, with the final collapse of the USSR and its synthetic image.

Soviet weaknesses were obvious in retrospect, yet few saw them, and the consensus was fooled completely.  Many are shared by China, along with novel failings we unimaginative Westerners would never have come up with.  Whatever we do, we should not repeat the mistake of the Cold War.

J.R. Dunn
American Thinker.

About J. R. Dunn

J.R. Dunn is a novelist, editor, and political commentator active both in print and online. His three novels include This Side of Judgment (1994), Days of Cain (1997) widely hailed as one of the most powerful novels to deal with the Holocaust, and Full Tide of Night (1998). He served as associate editor of The International Military Encyclopedia (1992 - ), which has been on "hiatus" since his departure. Since 2005, he has contributed to the American Thinker, a leading political website, writing on military affairs, contemporary politics, conservative political theory, and liberal scandals and misbehavior. His columns have been reprinted, linked to, and discussed in publications as varied as The New York Times, USA Today, the Daily Telegraph, and Investor's Business Daily. He will edit the upcoming Military Thinker, the latest addition to the AT family.

Death by Liberalism is his first full-length political study, dealing with an appalling yet little-recognized truth: liberalism kills. Programs such as criminal justice reform, automobile fuel standards, deinstitionalization of the mentally ill, and federalization of child protection have delivered not the golden, utopian results originally promised, but failure upon failure, at times at the cost of tens of thousands of lives. As many as a half-million American citizens have been killed in the past half-century by liberal good intentions. "Death by Liberalism is a frank attempt", says Dunn, "to tear the mask of moral superiority from American liberalism to reveal how monstrous it truly is".  (From http://www.amazon.com).

Xem thêm: 
- MỌI ĐIỀU BẠN BIẾT VỀ TRUNG HOA ĐỀU SAI LẦM (Everything You Think You Know About China Is Wrong),  Minxin Pei - Chu Giang Sơn dịch, click vào đây: nuiansongtra.net - Nui An Song Tra - MỌI ĐIỀU BẠN BIẾT VỀ TRUNG HOA ĐỀU SAI LẦM.